Tuyển Tập ca dao Chống Mỹ cứu nước hay nhất

Tục ngữ Yêu – Ghét
Tục ngữ Yêu – Ghét

Tuyển Tập ca dao Chống Mỹ cứu nước hay nhất

Tuyển tập Ca dao Chống Mỹ cứu nước hay nhất, được ông cha ta đúc kết, truyền lại cho các thế hệ sau học tập và noi theo.




Phần 1

Con ơi, con ngủ cho ngoan,
Mẹ còn cày cấy tập đoàn đồng sâu.
Con ơi, hãy ngủ cho lâu,
Mẹ đi vận tải, bắc cầu, khai mương.
Con ơi, ngủ nhé, mẹ thương,
Mẹ còn đi học ở trường trưa nay.
Con ơi, cứ ngủ cho say,
Đã có mẹ gác máy bay quân thù.
Ngày mai thống nhất, bố về,
Gia đình hạnh phúc, tràn trề niềm vui.
Con ngoan, ngủ nhé, à… ơi …

Sáng trăng sáng cả sân đình,
Nhớ ngày đập lúa có mình có ta.
Mùa này mình nhập ngũ xa,
Dưới trăng đập lúa bằng ba có mình.

Đồng khô bỗng nước lên đầy,
Nước lên, mang cả trời mây lên đồng.
Gọn gàng mạ thắt lưng ong,
Mạ đổ xuống đồng, lấp bóng trời mây.
Đường dài qua trộm hôm nay,
Ầm ầm tiếng nước giữa ngày xuất quân.

Đồng như tranh đẹp trong lòng vui thay.
Từ ngày thư Bác về đây,
Ruộng cao mát nước, hàng cây thêm chồi.
Lúa chiêm cuộn sóng ngang trời,
Cồn hoang ngô mượt, bãi bồi dâu xanh.
Nhớ lời Bác dạy đinh ninh:
Càng chăm sản xuất, càng nhanh thắng thù.

Bờ vùng chạy giữa đồng xanh,
Như ai thêu đẹp bức tranh đủ màu.
Quê ta đồng trước, đồng sau,
Bờ vụng, bờ thuở bờ nào cũng xinh.
Gió đưa mặt nước rung rinh,
Lúa như con gái chuyển mình múa ca.
Ai về ghé lại quê ta,
Vụ chiêm chống Mỹ bằng ba vụ mùa.

Gió gọi hàng tre, gió vẫy hàng tre,
Em đi thăm lúa, lúa khoe bông đầy.
Bõ công chống úng đêm ngày,
Đồng ta năm tấn hội này càng vui.
Một sào lúa đau, trũng sâu đôi mắt,
Một ngọn gió bấc, lúa rét, người thương.
Được mùa, no ấm hậu phương,
Được mùa, bộ đội chiến trường thắng to.
Cong cong lúa vẫy bên bờ…

Chiều nay “trực chiến” vừa về,
Gặp em bên ruộng mải mê ươm bèo.
Vội vàng, quần xắn, súng đeo,
Cùng em chung sức chăm bèo cho xanh.
Gió đưa làn nước lăn tăn,
Má em ửng đỏ, nhìn anh em cười.

Em về sửa lại đôi quang,
Còn em đem cuốc, sẵn sàng làm đê.
Mai kia nước lũ kéo về,
Quyết tâm chống lụt, đê kè làm thêm.
Giữ cho đẹp lúa đồng chiêm,
Cho khoai nhiều củ, ngô thêm óng vàng.
Mặc quân giặc Mỹ “leo thang”,
Quyết tâm sản xuất, Mỹ càng thua to.

Lúa chiêm vàng dưới ánh trăng,
Đêm hè lúa nhắn chị Hằng xuống chơi.
Chị Hằng nhìn lúa cả cười,
Lúa chín ngập trời nhuộm cả ánh trăng.

Ngôi đình xưa rộng thênh thang,
Nay kho hợp tác giữa làng gấp đôi.
Dọc ngang đường gạch mạch vôi,
Sân phơi hợp tác gấp đôi sân đình.



Phần 2

Trên trời mây trắng như bông,
Ở giữa cánh đồng bông trắng như mây,
Mấy cô má đỏ hây hây,
Đội bông như thể đội mây về làng.

Ai ra mà ngắm cánh đồng,
Gái đang gánh việc cho chồng tòng quân.

Bên này các chị đi cày,
Giục trâu hối hả suốt ngày chưa thôi.
Bên kia lúc biếc chân đồi,
Các cô làm cỏ nói cười râm ran.
Nhấp nhô nón lá ngụy trang,
Đồng xanh tắm ánh nắng vàng mênh mông.

Đồng ta trước buổi anh đi,
Đất chưa cày ải, mạ thì chưa gieo.
Bây giờ ruộng đã kín bèo,
Lúa xanh một dải lượn theo núi đồi.
Mong anh giữ vững biển trời,
Quê nhà đã có em rồi, đừng lo.

Tòng quân vừa được nửa năm,
Trên đường công tác về thăm xưởng nhà.
Thấy người đang đứng máy doa,
Nhìn lưng lỡ ngỡ thợ nào xa mới về.
Lại gần không phải nằm mê,
Rõ ràng cô bé học nghề mình đây.
Mừng rằng việc có người thay,
Cô cười: “Đảm nhiệm cho thầy tòng quân”.
Đường về có tiếng chim ngân,
Nhớ tình đồng đội, vui chân bước dài.

Tàu bay Mỹ bắn ngoài khơi,
Thuyền em vẫn bám, không rời biển xanh.
Tàu bay thằng Mỹ lượn quanh,
Lưới em vẫn kéo nhanh nhanh lên thuyền.
Ra đi gà gáy thôn bên,
Ra về ánh nắng đã chen núi đồi.
Căm thù, sức mạnh nhân đôi,
Để rằng đánh Mỹ có rời biển đâu.

Ngủ đi, con ngủ cho say,
Mẹ còn tay súng tay cày giương cao.
Đổ mồ hôi, đổ máu đào,
Giữ quê, biển rộng, trời cao trong lành.
Giữ nhà máy, giữ đồng xanh,
Chặn tay giặc Mỹ đang rình hại ta.
Cha đi cứu nước cứu nhà.
Mẹ “ba đảm nhiệm” thay cha mọi bề.

Cày sâu cuốc bẫm xưa kia.
Mẹ rằng: Việc nặng thuộc về đàn ông.
Nay ba “đảm nhiệm” thay chồng,
Đường cày, nhát cuốc… cũng không kém người.
Ruộng đồng khoai lúa tốt tươi,
Vừa qua, bắn thử, điểm mười có tên.

Sắn sơn chặt gốc, chen cành,
Gò hoang đồi trọc biến thành rừng cây.

Mỗi người làm việc bằng hai,
Đồng trong bông trắng, bãi ngoài dâu xanh.



Phần 3

Trời râm cho thóc lâu già,
Cho cô hàng xóm vào ra tần ngần.
Ước ngày nắng óng tơ tằm,
Tôi sang phơi thóc chung sân với nàng.
Thóc vàng lấy được nắng vàng,
Thóc đi cứu nước vẹn toàn trước sau.
Cho trầu thêm bén duyên cau,
Chung sân mùa trước, mùa sau chung nhà.

Anh trên mâm pháo canh trời,
Quà xuân em gửi tận nơi chúc mừng.
Quà em năm chiếc bánh chưng,
Một cân mứt gừng, một chục quả cam.
Hẳn đây nếp cấy đồng làng,
Đám gừng bên giếng, rặng cam sau vườn.
Quà em trăm mến ngàn thương,
Chưa chan mùi vị quê hương ngọt ngào.
Tặng em, anh có gì đâu,
Chiếc lược chải đầu, chiếc nhẫn đeo tay.
Anh làm bằng xác máy bay,
Của quân giặc Mỹ, nhớ ngày lập công.
Dù chưa nên vợ, nên chồng,
Tên em, anh đã khắc lồng tên anh.

Năm cô tự vệ làng Sen,
Bắn bia đều trúng điểm đen vòng mười.
Năm anh lính trẻ bên đồi,
Giúp dân gặt lúa điểm mười cả năm.
Ước gì ai vẽ nên tranh.
Năm cô bắn súng, năm anh gặt mùa.

Hai hào một mớ rau non,
Giá đắt không bán cô còn đi đâu?
Nghiêng nghiêng vành nón đội đầu,
Cô vượt qua cầu, gánh chạy bon bon.
Cô rằng: “Được gánh rau non,
Dành cho bộ đội, chứ còn đi đâu!”.
Trên trời chiền chiện bay cao,
Dưới sông tiếng hát ngọt ngào như mơ:
“Sông Cầu nước chảy lờ đờ,
Đôi ta thương nhớ bao giờ cho nguôi!”.
Nhớ anh, em tát gàu đôi,
Nước xanh có ánh sao rơi trong gàu.
Máy bay Mỹ lượn trên đầu,
Em vẫn giục gàu tát ánh sao rơi.
Máy bay giặc Mỹ tan rồi,
Em lại cất lời điệu hát xa xưa:
“Sông Cầu nước chảy lờ đờ,
Đôi ta thương nhớ bao giờ cho nguôi!…”

“Lúa thương nhớ ai,
Hương bay không nghỉ,
Em thương nhớ người đánh Mỹ nơi xa…”
Câu hò trầm bống thiết tha,
Theo anh qua mấy cầu phà không ngơi.
Lúa thơm, thơm tận chân trời,
Thơm cả tình người gửi chiến trường xa.

Mướp ơi, mướp cứ leo giàn,
Cứ xanh sắc lá, cứ vàng màu hoa.
Xới vun công của mẹ già,
Bát canh nhớ vị đậm đà quê hương.
Bữa cơm ở giữa chến trường,
Thoảng mùi canh mướp càng thương mẹ già.

Em yêu, em quý quê hương,
Yêu anh bộ đội lên đường hành quân.
Đông Xuân anh thắng vang lừng,
Quê em sôi nổi đón mừng công anh.
Đánh cho Mỹ ngụy tan tành,
Lời thơ tiếng hát em dành tặng anh.
Cấy cày, sản xuất, đấu tranh,
Anh ơi! Em quyết cùng anh diệt thù.

Xuân về, hoa cúc nở hoa,
Trên cành chim sáo hát ca rộn ràng,
Chào anh, anh Giải phóng quân!
Anh đem nắng ấm mùa xuân đến nhà.

Ngày nào bộ đội về làng,
Em chạy vào làng tặng một rổ khoai.
Khoai em tuy ít mà bùi,
Ăn vào một miếng cũng vui cả đoàn.
Hôm nay bộ đội về làng,
Em chạy vào hàng xin được tòng quân.

Giận nhau hôm nảo hôm nao,
Gặp nhau câu hỏi, tiếng chào cũng không.
Hôm nay Mỹ đến bờ sông,
Cho em mượn súng… tự dưng em cười.



Phần 4

Con quạ nó đậu cành khô,
Nó kêu quà quạ Mỹ vô tới kìa.
Có tên lính Mỹ đi bia,
Có thằng lính ngụy chầu rìa theo sau.
Con quạ nó đậu cành cao,
Nó kêu quà quạ Mỹ nhào hố chông.
Hoảng hồn lính ngụy chạy rông,
Bỏ quan thầy Mỹ chổng mông la trời.

Mắt ông “cố Mỹ” xanh lè,
Chỉ sợ vì cái chông tre cắm nhầm.
Biết mô mà tránh mà lần,
Chông đứn, chông nằm tua tủa khắp nơi.
Chỉ trong nháy mắt … ôi thôi,
Nhiều ông “cố vấn” mất toi bộ giò.

Con ơi, con ngủ cho mùi,
Để mẹ ngồi vót cho rồi bó chông.
Chông này gìn giữ non sông,
Chông này góp sức diệt quân bạo tàn.
Chông này xóa sạch tóc tang,
Chông này đem lại tiếng đàn lời ca.
Cho con gần mẹ gần cha,
Cho nước độc lập, cho nhà yên vui.
Con ơi, con ngủ cho mùi,
Để mẹ ngồi vót cho rồi bó chông.

Cây tầm vông thân dài mình chắc,
Em mài con dao sắc
Em khắc chữ vào cây
Chín năm kháng chiến trước đây,
Tầm vông vạt nhọn đuổi Tây chạy dài.
Ngày nay cũng ở đất này,
Đất nuôi cây lớn,
Em vót triệu mũi tên này bên bụi tầm vông.
Cây tầm vông em đánh đông dẹp bắc,
Mũi chông này em gài khắp mọi nơi.
Giặc kia như đỉa phải vôi,
Ngồi xe lội nước, tưởng ngồi bàn chông.
Em yêu cây tầm vông,
Em quý cây tầm vông,
Em nhớ anh du kích bên sông,
Tầm vông vạt nhọn chiến công em chờ…

Hôm qua hội diễn đình làng,
Đôi tay em múa dịu dàng làm sao.
Trưa nay ở giữa chiến hào,
Tay em cầm súng bắn vào máy bay.
Yêu gì như thể đôi tay,
Múa hay mà bắn máy bay cũng tài.

Xe ra nối tiếp xe vào,
Nhớ phà, xe có lúc nào nghỉ chân.
Vượt qua bom đạn mấy lần,
Nhớ xe, phà cũng rì rầm suốt đêm.
Giữ cho mạch máu nối liền,
Xe quên đèo dốc, đò quên đêm dài.

Đò em qua lại trên sông,
Đạn, bom, mưa gió, sấm dông, vẫn chèo.
Đêm qua pháo sáng thẻ nhiều.
Cắm sào em đợi, lựa chiều em đi.
Ai ngồi bên nớ, bên ni,
Máy bay kệ nó, can gì, cứ yên…
Qua bao nhiêu chuyến đò đêm,
Nhớ sông, anh nhớ cả tên người chèo.

Giữa trời bom súng ầm vang,
Trên dòng Nhật Lệ đò ngang vẫn chèo.
Giữa trời sóng vỗ nước reo,
Sóng như ùa dậy đuổi theo mạn thuyền.
Đưa quân qua bến bình yên,
Đẹp sao bóng dáng mẹ hiền quê ta.
Bao lần đò lại, đò qua,
Nhắc tên mẹ Suốt xóm Hà, Bảo Ninh.

Sông Lam nước đục như son,
Anh ơi, ở lại làm con mẹ thầy.
Anh ơi! Đừng lấy vợ già,
Đợi ba năm nữa, lấy “ba sẵn sàng”.

Tuần đêm mưa rét tối mù,
Bỗng nghe tiếng lội bên bờ mương phai,
Vội vàng mới quát hỏi: Ai?
Giật mình tiếng khúc khích cười rằng: Em.
Tưởng quân gian, hóa người quen,
Ngày ngày tập trận, đêm đêm bón bèo.
Thương ai vấp vả đã nhiều,
Nắng mưa rám má, mưa nhiều thấm vai.
Hẹn hò: “ Buổi bắn ngày mai
Nhằm tin bia Mỹ không sai viên nào”.



Phần 5

Buổi sáng diễn tập phòng không,
Cầm chắc tay súng đứng trong chiến hào.
Dây lưng bó gọn áo nâu,
Lá xanh che rợp mái đầu thêm xinh.
Buổi chiều, cày vỡ bên đình,
Dáng em thoăn thoắt bước nhanh rộn ràng.
Lớp đêm đèn rực ánh vàng,
Giọng em thánh thót từng trang từng bài.
Lưng trời lấp lánh sao mai,
Em như sao nhỏ sáng hoài long lanh.

Vợ vừa ra khỏi cánh đồng,
Ngoảnh lại thấy chồng xách súng chạy theo.
Nhìn chồng, vợ khẽ nguýt yêu:
Sao bảo đến chiều mới đến phiên anh?
“Chúng mình hai đứa cùng canh,
Giữ yên thành phố quê mình chứ sao!”

Gánh gì phủ kín lá cây,
Tưởng cô mậu dịch về đây bán hàng.
Đang khi đói bụng nhỡ nhàng,
Hỏi cô có bánh, có hàng bán chăng?
Cô cười trắng muốt hàm răng:
“Hàng em chỉ bán cho thằng Mỹ thôi.”
Ôi nghe tin lũ giặc trời,
Đúng “thằng nghìn sáu” đã rơi đất này.
Hỏi tên giặc lái máy bay:
“Bánh cô du kích sáng ngày có ngon?”

Cụ ông bàn với cụ bà:
Bà nó ở nhà giữ cháu hôm nay.
Để tôi ra bắn máy bay,
Mai tôi lại bế cháu thay phiên bà.
Bà rằng: “Ông khéo khéo là!
Để tôi ra bắn máy bay,
Tối qua tập bắn, cái tay đang thèm.
Ông ơi! Ông ngẫm mà xem,
Tóc ông cũng đã bạc trên mái đầu”.
Ông rằng “Già tóc, già râu,
Còn chuyện đánh Mỹ, tôi đâu có già!”.

Vợ đang tập bắn máy bay,
Chồng khen: “Vợ tớ cũng tay súng già”.
Mải tập, vợ chẳng nghe ra,
Trưa về, vợ nguýt, vợ la om sòm.
Rằng: “Tôi là gái năm con.
Trẻ già gì nữa, anh còn chê tôi!”.
Chồng cười: “Cô thật lôi thôi,
Bảo rằng tay súng, bảo người cô đâu!”.

Kẻng giòn báo động máy bay,
Tay con tay súng, băng ngay ra hầm.
Máy bay Mỹ bắn vừa tầm,
Đặt con xuống hầm, lắp đạn bắn ngay.
Khắp trời lưới lửa bủa vây,
Máy bay giặc Mỹ lăn quay lộn nhào.

Người rơm phe phẩy tay rơm,
Đứng canh đồng lúa sớm hôm tối ngày.
Một chiều có chiếc máy bay,
Mò vào ăn đạn rơi ngay giữa đồng.
Nhảy dù thằng Mỹ thoạt trông,
Như gà mổ thóc: “Xin ông lạy bà!”.
-Tao canh chim chóc thôi mà,
Muốn xin ra lạy mấy bà dân quân.

Gió to, sóng cả, sông sâu,
Dưới chân nước chảy, trên cầu mưa rơi.
Gió mưa, sông nước, mặt trời.
“Nhanh tay ơi chị em ơi! ta chèo”.
Áo em vai đã ướt đều,
Vì mưa, hay đã thấm nhiều mồ hôi?
Ướt em, em thấy vẫn vui,
Chỉ lo ướt súng, ướt người chiến binh.

“Cách sông nên phải lụy đò”,
Câu ca thuở trước bây giờ còn đâu!
Bây giờ mưa gió đêm thâu,
Em đây vẫn cứ chống chèo đò ngang.
Đò đưa mấy chuyến quân sang,
Lòng em như sóng tràng giang reo mừng.
Anh đi ra tận chiến trường,
Ngày về xin hẹn sông Thương dừng chèo.

Hỡi thuyền đưa khách sang sông,
Chở chông chở súng, chở chồng em sang.
Chồng em du kích giữ làng,
Giữ yên bến nước đò ngang sớm chiều.



Phần 6

Năm xưa, phá thác sông Đà,
Năm nay, cưỡi sóng Hồng Hà mênh mông.
Mai ngày thống nhất thành công,
Trở về tắm nước Cửu Long anh hùng.

Qua cầu ghé nón trông cầu,
Phao nâng, ván trải, sông sâu lững lờ.
Mặc cho bom phá, bom giờ,
Cầu phao vẫn nối đôi bờ xe qua.

Đèo Ngang nặng gánh hai vai,
Một vai Hà Tĩnh, một vai Quảng Bình.
Bốn năm bom dội nát mình,
Hoành Sơn vẫn giữ dánh hình cha ông.
Xe qua điệp điệp trùng trùng,
Một phòng tuyến thép: anh hùng Đèo Ngang.

Đá đồi choàng áo đường xinh,
Đường em mở rộng, xe mình băng qua.
Đường em kẻ tựa bàn cờ,
Đường em đẹp tựa bài thơ chung tình.

Nắng trưa sém cả cành cây,
Nắng nhòa khe ngắm, vẫn say luyện rèn.
Những đêm lấp ló trăng lên,
Nhấp nháy ánh đèn, vẫn tập bên nhau.
Giống sao “cái thuở ban đầu”
Say câu quan họ: “Qua cầu gió bay…”
Em đi trăng cũng đi theo,
Em reo, gió cũng vượt đèo giúp vui.
Em cười, sao nhấp nháy cười,
Em ngồi, đồi núi đến ngồi vây quanh.

Vượt sông anh chở em sang,
Bến trơn, em rắc trấu vàng anh qua.
Đêm nay đường trải trăng già,
Hành quân vẫn nhớ bến phà quê em.

Bom chậm, bom bi,
Bom gì đi nữa,
Cầu ta vẫn chữa,
Đường ta vẫn thông.
Mặc trời nắng rát, mưa dông,
Vượt đèo anh lái, qua sông em chèo.
Đường dài, dốc ngược suối treo,
Rừng già gió quạt vèo vèo lá bay.
Lá bay cho gửi câu này:
Lái xe nhớ mãi đường dây cô mình.
Đường cô mình vừa xinh vừa chắc,
Cầu cô mình khéo bắc dễ sang.
Bao giờ hết giặc về làng,
Đánh thông đường ấy là sang cho gần.
Tay chèo nhẹ khỏa sóng trăng,
Đưa đoàn chiến sĩ qua sông đêm này.
Chúc anh mạnh khỏe hăng say.
Giết xong giặc Mỹ mau ngày về qua.
Đò em đợi bến sông nhà,
Nước sông lại vỗ thiết tha mái chèo.

Róc ra róc rách,
Nước ngập đường trơn,
Gió mưa chẳng quản, pháo bom em chẳng sờn!
Ôi em vận tải chiến trường,
Em về, nắng sẽ trải đường đón em…

“Chuồn chuồn bay thấp,
Mưa ngập bờ ao”
“Chuồn chuồn” bay lượn trên cao,
Trời mưa mày thấy thế nào được ta!
Em đi vận tải đường xa,
Mưa che mắt giặc đường ra chiến trường.

Chiến tranh tiếp đạn về khuya,
Mấy cô thanh nữ cười đùa râm ran.
Đường lên phía trước rộn ràng,
Tạm dừng mười phút nghỉ chân bên đường.
Các cô tìm bạn đồng hương,
Đâu đây một góc chiến trường xôn xao.
Ai ngờ bà cháu gặp nhau,
Bao năm xa cách nghẹn ngào, sướng vui.
Ngắm cô cháu gái, bà cười:
“Hồi nào bà hát à ơi cả ngày,
Mùa thu tháng Tám đánh Tây,
Cháu còn nhỏ xíu lên hai biết gì,
Đánh Tây, đánh Mỹ trường kỳ,
Cháu cao, cháu lớn, cháu đi cùng bà”.
Mọi người tíu tít tíu ta,
Đòi làm cháu rể của “bà chỉ huy”.
Cô cháu bẽn lẽn mỉm cười,
Ngày mai nhật ký cháu ghi: gặp bà.
Trên đường tải đạn đêm qua,
Có hai thế hệ đi ra chiến trường.



Phần 7

Sá gì bom đạn gian lao,
Sá gì vực thẳm, núi cao chập chùng.
Sá gì đêm tối mịt mùng,
Dân công hỏa tuyến bạn cùng suối khe.
Biết bao nhiêu chuyến đi về,
Khi lòng đã nặng lời thề nước non.
Những người con gái quê hương,
Say theo tiếng gọi tiền phương đang chờ.

Cái chông là cái chông quay,
Chín năm kháng chiến thằng Tây la làng.
Cái chông là cái chông bàn,
Thằng Mỹ, thằng ngụy la làng hơn Tây.

Có cô giáo trẻ hôm xưa,
Đi đêm sợ tối, qua đò sợ sông.
Đêm nay cô tập giữa đồng,
Vượt qua sông nước, cô không cần đò.

Sáng nay cày ở đồng bông,
Vợ làm đội trưởng điều chồng theo trâu.
Anh liền nheo mắt gật đầu:
“Lệnh bà đội trưởng, tôi đâu lơ là!”
Đêm về diễn tập tuần tra,
Chồng trung đội trưởng, vợ là đội viên.
Nhìn chồng vợ mới cười duyên:
“Thưa ông trung đội, đội viên sẵn sàng!”
Giải lao dưới gốc cây bàng,
Cảnh khuya trăng tỏa ánh vàng lung linh.
Nhỏ to, chồng phê tâm tình:
“Gớm, đùa một tý mà mình nhớ dai!”.

Dấu chân trên cát quen quen,
Thoạt nhìn đã biết chân em đi tuần.
Sóng xao bãi cát trắng ngần,
Đếm sao hết được, mấy lần em qua.
Mắt nhìn như ánh sao sa,
Ngày đêm em giữ quê nhà bình yên.
Đẹp thay! Bãi cát êm đềm,
In bàn chân nhỏ của em đi tuần.

Trăng lên tắm lũy tre làng,
Trăng nhòm qua cửa, trăng tràn vô nôi.
Trăng thơm trên má em tôi,
Xanh hàng mi nhỏ, bé cười xinh xinh.
Ru em, em ngủ cho lành,
Cho chị ra điếm tập tành kẻo khuya.
Ngủ ngon, ngoan nhé, em nghe!
Dù cho địch đến đồng quê quê mình.
Đừng hòng phá lũy tre xanh,
Cướp con chim nhỉ trên cành của em.
Súng trường tay chị ngày đêm,
Bắn cho chúng nó một phen tơi bời.

Thức dậy khoác súng lên vai,
Nhẹ tay đẩy cửa sợ ai giật mình.
Trăng nhòm nòng súng chênh chênh,
Đường làng vắng lạnh một mình tuần tra.
Bóng người thấp thoáng nẻo xa,
Rượt theo quát hỏi, té ra cô mình!
Trên vai nòng súng chênh chênh,
Cũng đang mải miết phiên mình tuần đêm.
-Anh ơi, sao chẳng gọi em,
Trách rồi, hai bóng rảo trên đường làng.

Năm xưa đi cấy ruộng này,
Một tay gánh mạ, một tay cặp lồng.
Năm nay, những lúc ra đồng,
Vai thì đeo súng, vai gồng mạ non.
Mỹ ơi! Mi cứ liệu hồn,
Đừng khinh phụ nữ nông thôn bây giờ.
Máy bay mày chớ phất phơ,
Có súng này chờ hóa kiếp mày đây.

Đêm trăng khi tỏ khi mờ,
Anh đi trực chiến tình cờ gặp em.
Hai người đi gác ca đêm,
Song song bóng súng in trên đường làng.

Già gì? Già tóc, già râu,
Tinh thần đánh Mỹ, lão đâu có già.
Con đi bộ đội phương xa,
Còn lão ở nhà vào bạch đầu quân.
Đêm đêm vác gậy đi tuần,
Mái tóc trắng ngần đứng giữa đồng xanh.



Phần 8

Hành quân đêm đã xuống rồi,
Mùa xuân trăng cũng theo người hành quân.
Sương đêm quần áo ướt đầm,
Chào anh bộ đội chở trăng theo mình.

Ta đi trăng cũng đi theo,
Đường xa, dốc núi, đỉnh đèo trăng soi.
Bây giờ trăng đã ngủ rồi,
Ta đi lòng vẫn sáng ngời ánh trăng.

Sớm nay rực sáng nắng hồng,
Em ngồi em xếp những dòng chiến công.
Sài Gòn, thành Huế, Tây Ninh,
Trị Thiên, Đà Nẵng, Long Bình, Quảng Nam.
Cà Mau, Quảng Ngãi, Hội An,
Tin vui chiến thắng rộn ràng làm sao!
Bồi hồi lòng những nôn nao,
Xếp nhanh in đẹp để mau phát hành.
Tin mừng thắng trận bay nhanh,
Như hao nở rộ trên cành thắm tươi.
Chiến công từ khắp trăm nơi.
Như cơn bão cuốn dậy trời quê hương.
Bay về tiếp sức hậu phương,
Dòng tin sao đẹp tựa đường chỉ thêu.
Ơi anh Giải phóng, em yêu,
Trang tin đã nhiều mà vẫn chưa xong!
Vì anh đang thét xung phong,
Làm sao dứt được những dòng tin vui.

Long lanh mặt nước giếng trong,
Giếng trong trận địa ánh nòng pháo soi.
Bắn tan quạ Mỹ trên trời,
Giếng cũng reo cười, cái miệng tròn xoe.

Huệ mai sắc trắng, sắc vàng,
Cả hai lộng lẫy giữa vườn hoa tươi
Chưa bằng chồng vợ đẹp đôi,
Chồng say chiến đấu, vợ vui cây trồng.

Hải Vân cao ngất từng mây,
Giặc đi đến đó, bỏ thây không về.

Đêm xuân chuẩn bị đánh đồn,
Chủ lực hợp đồng bộ đội địa phương.
Trên sông xuồng nối đuôi xuồng,
Lịnh truyền đứng lại trên đường hành quân.
Vỗ vai chiến sĩ ngồi gần,
Anh chàng bộ đội hỏi han tâm tình:
– Cậu ơi hút thuốc với mình,
Lạ kìa, cậu ấy làm thinh, mỉm cười…
-Thuốc nè! Mình hút cho vui,
Anh chàng bộ đội vẫn mời thiết tha.
Bỗng dưng cậu ấy cười xòa,
Bật lên ánh lửa, hóa ra… cô nàng!

Đóng tre căng bạt giữa đồng,
Các anh pháo thủ xoay nòng súng lên.
Súng anh canh cả trời đêm,
Để cho trăng đẹp tỏa lên xóm làng.
Hành quân trên quãng đường xưa,
Cầu tre lắc lẻo, bóng dừa nghiêng nghiêng.
Đạn ta vạch sáng màn đêm,
Cột cờ tháng Tám hiện lên giữa trời.
Tầm vông trải mấy cuộc đời,
Tầm vông vẫn đứng với người hiên ngang.
Cột cờ tháng Tám vẻ vang,
Mang hết bao đạn mà tàn vẫn xanh.
Đường qua xóm cũ uốn quanh,
Cột cờ tháng Tám như hành quân theo.

Đường ra mặt trận vui sao,
Quân đi thác chảy ào ào rừng xanh.
Bắc Nam là nghĩa là tình,
Ta đi núi cũng chuyển mình đi theo.
Trên mình Tổ quốc thân yêu,
Ở đâu có giặc, vạn đèo cũng qua.
Đất này thấm máu ông cha,
Ngàn năm giục bước chân ta lên đường.

Nhìn đàn cò trắng bay qua,
Thấy đồng lúa ở quê nhà héo hơn.
Xung quanh đồng lúa những đồn,
Lúa héo bao ngọn, căm hờn bấy nhiêu.
Đêm nay sóng lúa rào rào,
Hạ đồn, lúa dậy vẫy chào đoàn quân.



Phần 9

Lòng dân như hoa hướng dương,
Trăm ngàn đổ lại một phương mặt trời.
Dù cho vật đổi sao dời,
Nguyện cùng non nước một lời sắt son.

Nước dưới sông khi dâng, khi cạn,
Trăng lên trời, khi sáng, khi lu.
Ai ra miền Bắc, thưa với Cụ Hồ:
Lòng miền Nam vẫn tròn vành vạnh như chiếc nón bài thơ đội đầu.

Bác về thăm đảo năm xưa,
Đa chưa bén gốc, dừa chưa vươn tàu.
Tiễn chân Bác mới hôm nào,
Mà đa xanh bóng, dừa cao trĩu buồng.
Ước gì Bác đến thăm luôn,
Bóng đa che nắng, dừa non con mời.

Hành quân với cháu hôm nay,
Có thơ của Bác chép tay mấy bài.
Cháu đi mải miết đường dài,
Đọc thơ Bác,thấy nhẹ vai, ấm lòng.
Cháu đi, có Bác đi cùng,
Mỗi lời thơ sáng một vùng núi sông.

Nhớ xưa gậy trúc, dép đen,
Đi thăm mặt trận, Bác lên đỉnh đèo.
Đường rừng khúc khuỷu cheo leo,
Bác đứng trên đèo vẫy gọi con lên.
Con mang hình Bác trong tim,
Hành quân đánh Mỹ qua nghìn gian lao.
Mỗi lần vượt dốc núi cao,
Vẫn nghe tiếng Bác ngọt ngào vang ngân.

Hành quân dưới rặng cây xanh,
Tưởng như đi dưới ân tình Bác che.
Màu xanh thăm thẳm đường quê,
Lòng con nhớ Bác tết về trồng cây.
Con đi, bóng mát che đầy,
Đếm sao hết được rừng cây Bác Hồ.

Giặc Mỹ đã tan, miền Nam giải phóng,
Cờ sao bay lồng lộng Sài Gòn.
Bay vô từng xóm, từng thôn,
Lúa xanh, điệp đỏ, nhịp máy dồn tiếng hát, câu ca.

Ăn trái khổ qua, ai nhả ra cho đặng,
Dầu cay, dầu đắng, cũng ráng nuốt trôi.
Căm thù cay đắng mấy mươi,
Ta phải ngậm suốt ba chục năm trời mới diệt hết xâm lăng.

Ghi lời vàng ngọc không quên,
Con đường thống nhất càng bền đấu tranh.

Chiều chiều lại nhớ chiều chiều,
Nhớ câu Bác dạy, nhớ điều Bác khuyên.



Phần 10

Đấu tranh thống nhất non sông
Ngàn năm để thỏa ước mong Bác Hồ.

Mu u ba thứ mù u,
Lính ta thì tình nguyện, chớ lính thù ta chẳng đi.

Bắc Nam là con một nhà,
Là gà một mẹ là hoa một cành.
Nguyện cùng biển thẳm non xanh,
Thương nhau nuôi chí đấu tranh cho bền.

Cầm dao em vót mũi chông.
Nghe súng ta nổ là lòng thêm vui.
Căm thù giặc Mỹ không nguôi,
Thằng cu nó cũng học đòi vót chông.

Nước lớn đầy sông, cá lòng tong lội ngược
Chín con rồng vàng no nước phù sa.
Miền Nam ruột thịt của ta,
Xương máu mẹ già, tim óc cha ông.
Phát huy truyền thống anh hùng.
Phất cao cờ hồng, soi khắp năm châu.

Ăn trái chà là, em thương mẹ già anh đó
Thương má anh già sớm gió chiều mưa.
Thương anh má chặt trái dừa,
Đưa anh uống đỡ, nắng trưa đổ trời.
Mừng nay giặc Mỹ tan rồi,
Lòng dừa lòng má thắm tươi màu cờ.

Gió tới sau hè gió đè bụi chuối
Gió qua bụi ruối gió đuổi chào mào.
Bắc Nam góp ngọn gió cao,
Kết thành bão lớn, quật nhào xâm lăng.

Thấy bóng khăn rằn, anh biết rằng em tới,
Màu khăn đồng khởi phụ nữ Bến Tre.
Con sông Hàm Luông tàu Mỹ chạy xe,
Cầu Ba Lai đó, giặc Mỹ lật xe chết hoài
Quê hương Đồ Chiểu rạng ngời,
Tinh thần cách mạng đỏ trời vàng sao.

Ngọn núi Truồi vừa cao vừa dựng,
Lòng người Thừa Thiên vừa cứng, vừa dai.
Dù cho nắng sớm mưa mai,
Sóng dồn gió dập, vẫn tranh đấu cho Nam Bắc, trong ngoài gặp nhau.

Dù trong nước đọng bùn lầy,
Nhị vàng bông trắng vẫn đầy hương thơm.



Phần 11

Biển cạn lòng không cạn,
Núi lở, non mòn, nghĩa bạn còn đây.

Mây Mai Lĩnh khi tan khi hợp,
Nước thủy triều khi rặt khi dâng.
Nguyện cùng dưới nước trên trăng.
Trăm năm đi nữa nghĩa chàng không phai.

Cách nhau chỉ một con đò,
Ai vui Bắc đợi Nam chờ hỡi sông!
Đôi ta tắm nước một dòng,
Bên trong bên đục đau lòng hay chăng?

Lòng ta như giếng nước trong,
Giặc vào lấn chiếm những mong khuấy bùn.
Giếng nước trong quyết không thể đục,
Giặc Mỹ vào đánh gục chẳng tha.
Quyết tâm bám đất giữ nhà,
Giặc vô tan xác giặc ra bỏ đầu.

Đố ai quét sạch lá rừng,
Đố ai cướp được cả rừng lòn bon.
Thù cao như núi như non,
Lòng này như thể keo sơn chẳng rời.
Đố ai cắt nước làm đôi,
Vành trăng xẻ nửa, mặt trời chia hai.

Hưng Yêu kết nghĩa Tân An,
Đào kênh đón nước trồng hàng dừa xanh.
Mai kia bóng mát quả lành,
Ăn dưa nhớ mãi mối tình Bắc Nam.

Cam Xã Đoài gởi vô thì cau Nam Phổ đóng bồ gởi lại,
Hàng lại trao hàng, đâu quản ngại chi!
Cam chị ngọt thì cau em cũng nỏ ai bì,
Cốt làm sao cho tình Nam Bắc gắn chặt thì Mỹ ngụy làm chi cũng không sờn.

Bóng mây chiều hiu hiu gió thổi,
Bên cửa Tùng sóng dội thuyền xao.
Dầu cho giặc Mỹ ngăn giậu, đón rào,
Bắc Nam vẫn một, máu đào vẫn chung.

Đạo vợ chồng, trăm năm ghi tạc,
Bởi vì ai én lạc nhạn bay.
Lời thề ngày tập kết còn đây,
Dù ai có kề gươm vào cổ cũng không đổi thay nghĩa chàng.

Cho dù Mỹ ngụy trăm tay,
Quyết không chia được đất này làm hai.
Cho dù cạn nước Đồng Nai,
Nát chùa Thiên Mụ không phai lòng vàng.



Phần 12

Sầu riêng ai khéo đặt tên,
Ai sầu không biết, riêng em không sầu!
Mỹ phun thuốc độc năm nào,
Sầu riêng rụng lá tưởng đâu chết rồi.
Hiên ngang cây đứng giữa trời,
Một cành lá rụng, vạn chồi mọc lên.
Đất dày, rễ bám sâu thêm.
Bão lớn chẳng chuyển, bom lềnh chẳng rung.
Đất trời Nam Bộ mênh mông
Người không khuất phục, cây không úa sầu.

Thằng Mỹ đang bị sa lầy
Cố rút chân nọ chân này sa thêm.
Gần xa hãy đứng mà xem,
Bùn ngập tận cổ, bùn nhoèn tận râu.
Miệng gào tay cấu trước sau
Càng giãy càng chóng ngập đầu cho coi.
Đánh thêm đánh mạnh ta ơi!
Đánh cho Mỹ ngập cả đuôi lẫn đầu.

Em tôi vừa chẵn đôi mươi,
Tôi đùa “Con út có người yêu chưa?”
Nó rằng: “Anh thiệt là xưa
Nếu còn giặc Mỹ em chưa kia mà…”.
Má tôi nghe nói cười xòa:
“Rể tao phải là chiến sĩ Khe Sanh”.
Nó cười mắt sáng long lanh:
“Chọn rể tài tình nhất má đó nghe!”.




 

Hãy Like Và Share Nếu Bạn Thấy Bài Viết Hữu ích

Sản phẩm bán chạy