Ca dao về Vợ chồng

Tục ngữ Yêu – Ghét
Tục ngữ Yêu – Ghét

Ca dao về Vợ chồng

Tuyển tập Ca dao về Vợ chồng hay nhất, được ông cha ta đúc kết, truyền lại cho các thế hệ sau học tập và noi theo.




Phần 1

Đồng ta trước buổi anh đi,
Đất chưa cày ải, mạ thì chưa gieo.
Bây giờ ruộng đã kín bèo,
Lúa xanh một dải lượn theo núi đồi.
Mong anh giữ vững biển trời,
Quê nhà đã có em rồi, đừng lo.

Vợ đang tập bắn máy bay,
Chồng khen: “Vợ tớ cũng tay súng già”.
Mải tập, vợ chẳng nghe ra,
Trưa về, vợ nguýt, vợ la om sòm.
Rằng: “Tôi là gái năm con.
Trẻ già gì nữa, anh còn chê tôi!”.
Chồng cười: “Cô thật lôi thôi,
Bảo rằng tay súng, bảo người cô đâu!”.

Huệ mai sắc trắng, sắc vàng,
Cả hai lộng lẫy giữa vườn hoa tươi
Chưa bằng chồng vợ đẹp đôi,
Chồng say chiến đấu, vợ vui cây trồng.

Đạo vợ chồng, trăm năm ghi tạc,
Bởi vì ai én lạc nhạn bay.
Lời thề ngày tập kết còn đây,
Dù ai có kề gươm vào cổ cũng không đổi thay nghĩa chàng.

Thương chồng phải khóc mụ gia,
Gẫm tôi với mụ có bà con chi!

Thân em mười sáu tuổi đầu,
Cha mẹ ép gả làm dâu nhà người.
Nói ra sợ chị em cười,
Năm ba chuyện thảm, chín mười chuyện cay.
Tôi về đã mấy năm nay,
Buồn riêng thì có, vui rày thì không.
Ngày thời lại nằm không một mình!
Có đêm thức suốt năm canh,
Rau héo, cháo chó, loanh quanh đủ trò…

Mẹ chồng dữ, mẹ chồng chết,
Nàng dâu có nết, nàng dâu chừa.

Trách cha, trách mẹ nhà chàng,
Cầm cân chẳng biết là vàng hay thau.
Thưa vàng chẳng phải thau đâu,
Đừng đem thử lửa mà đau lòng vàng.

Trời mưa ướt lá dai bì
Con mẹ, mẹ xót, xót gì con dâu!

Chẳng tham nhà ngói ba tòa,
Tham vì một nỗi mẹ cha hiền lành.



Phần 2

Từ khi em về làm dâu,
Thì anh dặn bảo trước sau mọi lời:
Mẹ già dữ lắm, em ơi!
Nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn lời mẹ cha.
Nhịn cho nên cửa nên nhà,
Nên kèo, nên cột, nên xà tầm vông.
Nhịn cho nên vợ nên chồng,
Thì em coi sóc lấy trong cửa nhà.
Đi chợ thì chớ ăn quà,
Về chợ thì chớ rề rà ở trưa,
Dù ai bảo đợi bảo chờ,
Thì em nói dối con thơ em về.

Mẹ anh nghiệt lắm anh ơi,
Biết rằng có được ở đời với nhau.
Hay là vào trước ra sau,
Cho cực lòng thiếp, cho đau lòng chàng.

Chồng dữ thì em mới rầu
Mẹ chồng mà dữ, giết trâu ăn mừng.

Chồng dữ thì em mới lo,
Mẹ chồng mà dữ mổ bò ăn khao.

Anh em cốt nhục đồng bào,
Vợ chồng là nghĩa lẽ nào chẳng thương.

Đã rằng là nghĩa vợ chồng,
Dầu cho nghiêng núi, cạn sông chẳng rời.

Thang mô cao bằng thang danh vọng,
Nghĩ mô trọng bằng nghĩa chồng con?
Trăm năm nước chảy đá mòn,
Xa nhau ngàn dặm dạ còn nhớ thương.

Thương ai bằng nỗi thương con,
Nhớ ai bằng nỗi gái son nhớ chồng.

Theo cha theo mẹ đã đành,
Theo đôi theo lứa mới thành thất gia.

Em thời đi cấy ruộng bông,
Anh đi cắt lúa để chung một nhà.
Đem về phụng dưỡng mẹ cha,
Muôn đời tiếng hiếu người ta còn truyền.



Phần 3

Con ơi! Mẹ bảo con này,
Học buôn, học bán cho tày người ta.
Con đừng học thói chua ngoa,
Họ hàng ghét bỏ, người ta chê cười.
Dù no dù đói cho tươi,
Khoan ăn bớt ngủ là người lo toan.
Phòng khi đóng góp việc làng,
Đồng tiền bát gạo lo toan cho chồng.
Trước là đẹp mặt cho chồng,
Sau là họ mạc cũng không chê cười.

Có võng mà chẳng có đòn,
Có chồng mà chẳng có con để bồng.

Có chồng chẳng được đi đâu,
Có con chẳng được đứng lâu một giờ.

Gái không chồng như nhà không nóc,
Trai không vợ như cọc long chân.

Ớt nào là ớt chẳng cay,
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng.
Vôi nào là vôi chả nồng,
Gái nào là gái có chồng chẳng ghen.

Không thương nỏ nói khi đầu,
Làm chi dan díu giữa cầu mà buông.

Sông sâu ngựa lội ngập kiều,
Dù anh có phụ còn nhiều nơi thương.

Anh như nút, em như khuy
Như mây với núi, biệt ly không đành.

Mẹ già anh ở nơi nao?
Để em tìm vào hầu hạ thay anh.

Những là lên miếu xuống nghè,
Để tôi đánh trúc đánh tre về trồng.
Tưởng rằng nên đạo vợ chồng,
Nào ngờ nói thế mà không có gì.



Phần 4

Làm chi trong dạ ngập ngừng,
Đã có nơi đấy thì đừng nơi đây.
Thôi đừng bắt cá hai tay,
Cá thì xuống bể, chim bay về ngàn.

Hoài con mà gả chồng xa,
Ba sào ruộng chéo, chẳng ma nào cày.

Có con mà gả chồng gần,
Nửa đêm đốt đuốc mang phần cho cha.

Làm trai lấy được vợ hiền,
Như cầm đồng tiền mua được của ngon.
Phận gái lấy được chồng khôn,
Xem bằng cá vượt vụ môn hóa rồng.

Con gà rừng tốt mã khoe lông;
Chẳng cho đi chọi, nhốt lồng làm chi?
Thầy mẹ ơi, con đã đến thì,
Mười bảy mười tám chẳng cho đi lấy chồng!
Bây giờ người có, con không,
Thấy chúng, thấy bạn, cực lòng con thay!

Con sông kia bên lở bên bồi,
Bên lở thì đục, bên bồi thì trong.
Con sông kia nước chảy đôi dòng,
Biết rằng bên đục, bên trong bên nào?

Con vua lấy thằng bán than,
Nó đem lên ngàn cũng phải đi theo.
Con quan đô đốc đô đài,
Lấy thằng thuyền chài cũng phải lụy mui.
Cô mình ơi! Anh quyết với cô mình
Công anh dan díu chẳng có thành thì thôi.

Ba năm ở với người đần
Chẳng bằng một lúc ghé gần người khôn.

Cơm chẳng lành canh chẳng ngọt
Dù cho chín đụn mười con cũng lìa.

Ăn đong cho đáng ăn đong,
Lấy chồng cho đáng tấm chồng hẳn hoi.



Phần 5

Chẳng tham nhà ngói bức bàn,
Trái duyên coi bẵng một gian chuồng gà.
Ba gian nhà rạ lòa xòa.
Phải duyên coi tựa chín tòa nhà lim.

Ngồi trong cửa sổ chạm rồng,
Chăn loan gối phượng không chồng cũng hư.

Mình rằng mình chỉ lấy ta,
Để ta bán cửa bán nhà ta theo.

Cái bống mặc xống ngang chân,
Lấy chồng kẻ chợ cho gần, xem voi.
Trèo lên trái núi mà coi,
Coi ông quản tượng cưỡi voi đánh cồng.

Liệu cơm mà gắp mắm ra,
Liệu cửa liệu nhà, em lấy chồng đi.
Nữa mai quá lứa nhỡ thì,
Cao thì chẳng tới, thấp thì không thông.

Cây oằn vì bởi trái sai,
Xa em vì bởi ông mai ít lời.

Tiếc con gái khôn lấy thằng chồng dại,
Tiếc bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu.

Cái cò lặn lội bờ sông,
Muốn lấy vợ đẹp nhưng không có tiền.

Bờ sông lại lở xuống sông,
Đàn bà mà lấy đàn ông thiệt gì.

Người ta thích lấy nhiều chồng,
Tôi đây chỉ thích một ông thật bền.
Thật bền như tượng đồng đen,
Trăm năm quyết với cùng em một lòng.



Phần 6

Lòng em muốn lấy thợ sơn,
Một mình một cỗ còn hơn thợ kèn.
Lòng em muốn lấy thợ kèn,
Đám trọng được bánh, đám hèn được xôi.

Ai ơi chớ ấy học trò,
Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm.
Ngày thời cắp sách đi rong,
Tối về lại giữ đèn chong một mình.

Gà khôn gà chẳng đá lang,
Gái khôn gái chẳng bỏ làng gái đi.

Trên rừng băm sáu thứ chim,
Thiếu gì loan phượng, đi tìm quạ khoang!
Quạ khoang có của có công,
Tuy rằng loan phượng nhưng không có gì.

Mạ úa cấy lúa chóng xanh,
Nạ dòng chóng đẻ, sao anh hững hờ?

Có phúc lấy được vợ già,
Sạch cửa sạch nhà lại ngọt cơm canh.
Vô phúc lấy phải trẻ ranh.
Nó ăn nó bỏ tan tành nó đi.

Vô duyên vô phước múc phải anh chồng già,
Ra đường người hỏi rằng cha hay chồng?
Nói ra đau đớn trong lòng,
Ấy cái nợ truyền kiếp chứ có phải chồng em đâu!

Con gái lấy phải chồng già,
Cũng bằng con lợn cọp tha vào rừng.

Còn duyên kén cá chọn canh,
Hết duyên ếch đực cua kềnh cũng vơ.
Còn duyên kén những trai tơ,
Hết duyên, ông lão cũng vơ làm chồng.

Mẫu đơn nở cạnh nhà thờ,
Đôi ta trinh tiết đợi chờ lấy nhau.



Phần 7

Họ giàu, họ nghinh hôn, giá thú,
Hai đứa mình nghèo, dụ dỗ nhau đi.

Mực văng vô giấy khó chùi,
Vô vòng chồng sợ, sụt sùi nhân duyên.

Thà rằng chịu lạnh nằm không,
Còn hơn lấy gái lẹm cằm răng hô.

Tiếc thay con gái mười ba,
Liều thân mà lấy ông già sao đang?

Mẹ mong gả thiếp về vườn,
Ăn bông bí luộc, dưa hường nấu canh.

Có duyên lấy được chồng già,
Ăn xôi bỏ cháy, ăn gà bỏ xương.

Chim khôn lựa nhánh lựa cành,
Gái khôn lựa chốn trai lành gửi thân.

Cháu cậu mà lấy cháu cô,
Thóc lúa đầy bồ giống má nhà ta.

Ai chồng ai vợ mặc ai,
Bao giờ ra bảng ra bài mới hay.
Bao giờ tiền cưới trao tay,
Tiền cheo rấp nước mới hay vợi chồng.

Cô kia cắt cỏ bên sông,
Có muốn ăn nhãn thì lồng sang đây.
Sang đây anh nắm cổ tay,
Anh hỏi câu này: có lấy anh chăng?



Phần 8

Anh nói với em
Như rựa chém xuống đá.
Như rạ cắt xuống đất
Như mật rót vào tai…
Bây chừ anh đã nghe ai,
Bỏ em giữa chốn thuyền chài rứa ri!

Chừng nào đá nổi vông chìm
Muối chua, chanh mặn, mới tìm được em.

Dứt tình kẻ ở người đi,
Cũng như Kim Trọng biệt ly Thúy Kiều.

Dế kêu cho giãi cơn sầu,
Mấy lời em nói, bạc đầu không quên.

Lên non thiếp cũng lên theo,
Tay vịn, chân trèo hái trái nuôi nhau.

Mình về mình bỏ ta đây,
Như con tơ rối gỡ ngày nào xong.

Mình về như cá giữa rào,
Kẻ chài người lưới biết vào tay ai.

Mình về tôi cũng về theo,
Sum vầy phu phụ, giàu nghèo có nhau.

Mặc ai một dạ đôi lòng,
Em đây thủ tiết loan phòng chờ anh.

Trông trăng mà thẹn với trời,
Soi gương mà thẹn với người trong gương.



Phần 9

Tưởng giếng sâu nối sợi dây dài,
Hay đâu giếng cạn tiếc hoài sợi dây.

Tằm ơi, say đắm nơi đâu,
Mà tằm bỏ nghĩa cành dâu không nhìn.

Vì chuôm cho cá bén đăng,
Vì tình nên phải đi trăng về mờ.
Những lời mình nói với ta,
Sông sâu hóa cạn, đường xa hóa gần.

Nhớ lời mình nói với ta,
Trăm cây cũng gãy, ngàn hoa cũng sầu.

Mong sao anh biến ra tằm,
Em biến ra nống, ta nằm chung chơi.
Khi nào cho hợp hai nơi,
Ghé tai nói nhỏ những lời thủy chung.

Phụ đây, đây chẳng có lo,
Cầu gãy còn đò, giếng cạn còn sông.

Cơm ăn mỗi bữa một lưng,
Uống nước cầm chừng để dạ thương em.

Chim quyên xuống suối tha mồi,
Thấy em lao khổ, anh ngồi không yên.

Trầu xanh, cau đắng, chay vàng,
Cơi trầu bít bạc, thiếp mời chàng ăn chung.

Thương em bổ gật, bổ gò,
Như ta bổ bão, như cờ bổ nam.



Phần 10

Chèo mau cho thiếp gặp chàng
Hai ta hiệp lại cho thành một đôi.

Hai ta chung một chuyến đò,
Trông cho rảnh khách trao cho miếng trầu.

Hôm nay sum họp trúc mai,
Tình chung một khắc, nghĩa dài trăm năm.

Em ơi ta nguyện nhau cùng,
Răng long tóc bạc ta đừng quên nhau.

Cây đa lá rụng đầy đình,
Ba nhiêu lá rụng thương mình bấy nhiêu.

Cơm ăn một bát sao no
Kể về người ở, sao cho đành lòng.

Em về cắt rạ đánh tranh,
Chặt tre chẻ lạt cho anh lợp nhà.
Sớm khuya hòa thuận đôi ta,
Hơn ai gác tía, lầu hoa một mình.

Trăng tròn chỉ có đêm rằm,
Tình ta tháng tháng, năm năm vẫn tròn.

Trăm năm lòng gắn dạ ghi,
Nào ai thay nút đổi khuy cũng đừng.

Thuyền chài, thuyền lái, thuyền câu,
Biết thuyền nhân ngãi nơi đâu mà tìm.



Phần 11

Tay nâng chén muối, đĩa gừng,
Gừng cay, muối mặn xin đừng bỏ nhau.

Nỉ non đêm ngắn tình dài,
Chung quanh gà đã gáy hoài tàn canh.
Trách gà vội gáy tàn canh,
Không lâu tí nữa cho tình thở than.

Một cành tre, năm bảy cành tre,
Đẹp duyên thì lấy chớ nghe họ hàng.

Non non nước nước khơi chừng,
Ái ân đôi chỗ xin đừng có quên.
Tình sầu mong trả nghĩa đền,
Đừng vui chốn khác mà quên chốn này.
Nước vơi rồi nước lại đầy,
Tình kia chưa trả nghĩa này chớ quên.

Nói rồi thì nhớ lấy lời,
Đừng như con bướm đậu rồi lại bay.

Mình về ta ngóng ta trông,
Ta về mình chẳng chút công đoái hoài.

Miếng trầu ai rọc ai têm,
Miếng cau ai bổ mà mềm rứa ai?

Muốn cho biển hẹp như ao,
Bắc cầu đòn gánh mà trao nhân tình.

Một thương, hai nhớ, ba trông,
Tứ chờ, năm đợi, sáu mong kết nguyền.

Mình ơi, ta hỏi thật mình,
Còn không hay đã chung tình với ai.
Chợ chiều nhiều khế, ế chanh,
Nhiều con gái tốt nên anh chàng ràng.
Chàng ràng như ếch hai hàng,
Như chim hai tổ, như nàng hai nơi.



Phần 12

Gương không có thủy gương mờ,
Thuyền không có lái lửng lơ giữa dòng.
Mong sao nghĩa thủy tình chung,
Cho thuyền cập bến, gương trong ngàn đời.

Gặp nhau đường vắng thì chào,
Gặp nhau giữa chợ lao xao xin đừng.
Gặp nhau giữa quãng đường này,
Xóm làng thì vắng, mẹ thầy thì xa.
Lấy ai định liệu cho ta,
Mặt lại nhìn mặt, tay đà cầm tay.

Nửa đêm trăng tắt sao thứ,
Em mong thầy mẹ ngủ, để em đưa anh về.

Nghe lời bạn nói đậm đà,
Chồng con chẳng phải rứa mà em thương.

Đêm qua vật đổi sao dời,
Tiếc công gắn bó nhỡ lời giao đoan.

Mong sao nghĩa thủy tình chung,
Cho thuyền cặp bến, gương trong ngàn lời.

Gió đưa cây cái lý thương,
Hai người hai họ mà thương nhau cùng.

Hai ta đã đẹp đôi rồi,
Ai gièm pha chớ đoạn, ai vẽ vời chớ nghe.

Ai về ai ở mặc ai
Ta như dầu đượm thắp hoài năm canh.

Hỡi cô thắt dải lưng xanh,
Ngày ngày thấp thoáng bên mành chờ ai?
Trước đường xe ngựa bời ngời,
Bụi hồng mờ mịt ai người mắt xanh!



Phần 13

Ai về Bình Định chi lâu,
Bỏ em ở lại hái dâu một mình.

Anh về đường ấy mấy cung,
Cho em về cùng thăm mẹ thăm cha.

Mưa rơi gió tạt vô thành,
Đôi ta chồng vợ, ai dỗ dành đừng xiêu.

Trăm năm dốc nguyện đá vàng,
Dè đâu gãy gánh giữa đàng khó toan.

Trăm năm ai chớ bỏ ai,
Chỉ thêu nên gấm, sắt mài nên kim.

Cười nụ hay là cười tình
Cười trăng cười gió hay mình cười ta?
Cười nụ hay là cười hoa,
Cười trăng cười gió hay ta cười mình?

Bây giờ rồng mới gặp mây,
Sao rồng chẳng thở với mây vài lời.

Người yêu ta để trên cơi,
Nắp vàng đậy lại để nơi giường thờ.
Đêm qua ba bốn lần mơ,
Chiêm bao thấy bậu, dậy rờ chiếu không.

Đa tình thì vướng nợ tình,
Trách người đã vậy, trách mình sao đây!
Đã cam quấn quít má đào,
Những mong chim đậu nhạn mai trao chỉ hồng.

Bắc thang lên đến tận trời,
Bắt ông Nguyệt lão đánh mười cẳng tay.
Đánh thôi lại trói vào cây.
Hỏi ông Nguyệt lão “đâu dây tơ hồng?”.



Phần 14

Cứ đêm đêm tôi nằm vuốt bụng tôi gọi trời,
Xin ông thí bỏ cho tôi chút chồng.
Tôi về làm lễ tế ông,
Mổ con bò béo, ông cho tôi lấy đức ông chồng cho nó to.
Bõ công tôi mượn chú lái đi mổ bò.

Đi đâu mà chẳng lấy chồng,
Người ta lấy hết chổng mông mà gào.
Gào rằng: “Đất hỡi trời ơi,
Sao không thí bỏ cho tôi chút chồng?”
Ông trời ngoái cổ xuống trông:
Mày hay kén chọn ông không cho mày!

Ai ơi chớ lấy kẻ già,
Măng mọc có lứa người ta có thì.
Chơi xuân kẻo hết xuân đi,
Cái già xồng xộc nó thì theo sau.

Con trai chưa vợ đã xong,
Con gái chưa chồng buồn lắm em ơi!

Dẫu ngồi cửa sổ chạm rồng,
Trăm khôn nghìn khéo không chồng cũng hư.

Chồng con là cái nợ nần,
Chẳng thà ở vậy nuôi thân béo mầm.

Chờ ai ai nỏ biết ơn,
Lâu ngày nên phải đưa đơn lấy chồng.

Cô kia má đỏ hồng hồng,
Cô chưa lấy chồng cô đợi chờ ai?
Buồng không lần nữa hôm mai,
Đầu xanh mấy lúc da mồi tóc sương.

Tua rua đã mọc ngang đầu,
Sao em ở mãi làm giàu cho cha?
Giàu thì chia bảy chia ba,
Thân em phận gái được là bao nhiêu?

Con ra gọi chú vào đây,
Để mẹ giao trả cái cơ nghiệp này mẹ bước đi.



Phần 15

Con dậy con ăn con ở với bà
Để mẹ đi kiếm một vài con thêm.
Bố con chết đi, trong bụng mẹ vẫn còn thèm,
Mẹ xem quẻ bói, vẫn còn đàn em trong bụng này.

Biển Tây Hồ thường ngày thường cạn,
Núi Lâm Sơn thường tháng thường cao,
Gái thuyền ướm hỏi trai anh hào,
Sự tình thâm nhiễm, chàng tính làm sao cho thiếp nhờ

Ngày ngày cắp nón ra đi,
Buôn gì chẳng có bàn gì thì không.
Hỏi em, em chửa có chồng.

Lẳng lơ mới có con bồng,
Nhu mì như chị nằm không cả đời.

Giàu thì thịt cá cơm canh,
Khó thì lưng rau đĩa muối cúng anh, tôi đi lấy chồng.

Trăm năm trăm tuổi trăm chồng,
Yêu ai thì lấy, tơ hồng nào se?
Trăm năm trăm tuổi trăm chồng,
Yêu ai thì bế thì bồng trên tay.

Không chồng trông dọc trông ngang,
Có chồng cứ thẳng một đàng mà đi.
Còn duyên kẻ đón người đưa,
Hết duyên đi sớm về trưa mặc lòng.

Một cành tre năm bảy cành tre,
Lấy ai thì lấy chớ nghe họ hàng.

Hỏi vợ thì cưới liền tay,
Chớ để lâu ngày lắm kẻ gièm pha.

Gái có chồng như gông đeo cổ,
Gái không chồng như phản gỗ long đanh.



Phần 16

Trâu kia ăn cỏ bờ ao,
Anh kia không vợ đời nào có con.
Người ta con trước con sau,
Thân anh không vợ như cau không buồng.
Cau không buồng ra tuồng cau đực.
Trai không vợ cực lắm anh ơi!
Người ta đi đón về đôi,
Thân anh đi lẻ về loi một mình.
Tròng trành như nón không quai
Như thuyền không lái như ai không chồng.

Khi say một chén cũng say,
Khi nên tình nghĩa một ngày cũng nên.

Ví dầu tình bậu muốn thôi,
Bậu giao tiếng oán cho rồi bậu đi.
Phận em sao lắm dở dang,
Cầm tiêu tiêu gãy, cầm đàn đứt dây.

Thà rằng chẳng biết cho đừng,
Biết ra dan díu nửa chừng lại thôi.

Chim xanh ăn trái xoài xanh,
Ăn no tắm mát đậu cành cây đa.
Cực lòng em phải nói ra,
Chờ trăng, trăng xế; chờ hoa, hoa tàn.

Đường đi những lách cùng lau,
Cha mẹ tham giàu ép uổng duyên con.
Duyên sao cắc cớ hỡi duyên,
Cầm gương gương tối, cầm vàng vàng phai.

Tới đây phân rẽ đôi đàng,
Của anh anh gánh, của nàng nàng bưng.

Tưởng rằng trọn thủy, trọn chung,
Không hay như pháo nổ đùng ngang lưng.

Trăm năm đành lỗi hẹn hò,
Cây đa bến cũ con đò khác đưa.

Đất sông lại lở xuống sông,
Không ai chờ bậu như công ta chờ.



Phần 17

Đêm qua đêm lạnh đêm lùng,
Đêm đắp áo ngắn, đêm chung áo dài.
Bây giờ chàng đã nghe ai,
Áo ngắn chẳng đắp, áo dài không chung.
Bây giờ sự đã nhạt nhùng,
Giấm thanh đổ biển mấy thùng cho chua.

Nhớ khi gánh nặng anh chờ,
Qua cầu anh đợi bây giờ em quên.

Mấy lời em nói,
Anh hong khói để bên,
Dầu trăm năm nữa không quên lời nào.

Trước sau đằm thắm muôn phần,
Nay sao đểnh đoảng như cần nấu suông.

Có nên thì nói là nên,
Chẳng nên sao để đấy quên đây đừng.
Làm chi cho dạ ngập ngừng,
Đã có cà cuống thì đừng hạt tiêu.

Ai đi muôn dặm non sông,
Để ai chứa chất sầu đong vơi đầy.

Đôi ta duyên như loan với phượng,
Nỡ lòng nào để phượng lìa cây.
Muốn cho có đó có đây,
Ai làm nên nỗi nước này chàng ôi!
Thà rằng chẳng biết thì thôi,
Biết chi gối chiếc lẻ loi thêm phiền.

Chắc rằng đâu đã hơn đâu,
Cầu tre vững nhịp hơn cầu thế gian.
Bắc thang lên hỏi trăng già,
Phải chăng phận gái mưa sa giữa trời?
May ra gặp được giếng khơi,
Vừa trong vừa mát lại nơi thanh nhàn.
Chẳng may số phận gian nan,
Lầm than phải chịu phàn nàn cùng ai.

Công anh đắp nấm trồng chanh,
Chẳng được ăn quả vin cành cho cam.
Xin đừng ra dạ Bắc Nam,
Nhất nhật bất kiến như tam thư hề,
Huống tam thư như bất kiến hề,
Đường kia nỗi nọ như chia mối sầu.

Tay cầm cành bứa, lệ ứa hàng hàng,
Thuở xuân xanh sao không gặp, để lúc hoa tàn mới gặp nhau.
Trải chiếu ra chàng ngồi một góc, thiếp ngồi một góc,
Chàng than thiếp khóc, tình hỡi là tình.
Nằm đêm nghĩ lại anh bạc tình hay em?



Phần 18

Mưa xuân lác đác vườn đào,
Công anh đắp đất ngăn rào vườn hoa.
Ai làm gió táp mưa sa,
Cho cây anh đổ, cho hoa anh tàn.

Bao giờ cho chuối có cành,
Cho sung có nụ, cho hành có hoa.
Bao giờ chạch đẻ ngọn đa,
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình.
Bao giờ cây cải làm đình,
Gỗ lim thái ghém thì mình lấy ta.

Anh về xẻ ván cho dày,
Bắc cầu sông cái cho thầy mẹ sang.
Thầy mẹ sang em cũng theo sang,
Đò dọc quan cấm đò ngang không chèo.

Xưa kia anh bủng anh beo,
Tay bưng bát thuốc, tay đèo múi chanh.
Bây giờ anh mạnh anh lành
Anh mê nhan sắc anh tình phụ tôi.
Thà tôi xuống giếng cho rồi.

Có oản anh tình phụ xôi,
Có cam có quýt, có người phụ ta.
Có quán tình phụ cây đa,
Ba năm quán đổ cây đa hãy còn.

Có bạc, anh tình phụ tiền,
Có nhân ngãi mới, anh quên em rồi.

Khi xưa biển rộng sông dài,
Sao lưới chả mắc sao chài chả quăng?
Bây giờ sông đã chắn đăng,
Còn mang lưới mắc, chài quăng làm gì?

Cởi cái thương trả phắt,
Cắt cái nhớ cho rồi,
Bao nhiêu lời nói những hồi,
Bỏ vô nồi nấu, sôi rồi bỏ đi.

Con chim chiền chiện nó bay thấp liệng cao,
Nó kêu lăng lăng líu líu,
Đôi ta lận đận lịu địu sao nỡ dứt tình.
Thà không anh ở một mình,
Kết duyên rồi lại bạc tình sao nên?

Đứt tay một chút còn đau,
Huống chi nhân ngãi lìa nhau không đành.



Phần 19

Dao vàng cắt ruột máu rơi,
Ruột đau chưa xót bằng lời em than.

Mình về sao được mà về,
Mặt trăng còn đó, lời thề còn đây.

Chiều chiều ra đứng bờ mương,
Bên tình bên hiếu, biết thương bên nào.

Ra đi là sự đã liều,
Mưa mai cũng chịu, nắng chiều cũng cam.

Một sông dễ bắc mấy cầu,
Thiếp là phận gái biết hầu mấy nơi.

Ngó lên chữ ứ,
Ngó xuống chữ ư.
Anh thương em thủng thẳng em ừ,
Anh đừng thương vội phụ mẫu từ nghĩa em.

Bậu có chồng chưa, bậu thưa cho thiệt,
Kẻo để anh lầm tội nghiệp thân anh.

Sông dài có lội biệt tăm,
Phải duyên chồng vợ ngàn năm cũng chờ.
Sông sâu cá lội vào bờ,
Phải duyên thì lấy đợi chờ nhau chi.

Khó than, khó thở, khó phân trần,
Tóc không se mà rối, ruột không dần mà đau.
Không ăn thì ốm thì gầy,
Ăn thì nước mắt chan đầy chén cơm.

Con cá đối nằm trên cối đá,
Con chim đa đa đậu nhánh đa đa,
Chồng gần không lấy, lấy chồng xa.
Một mai cha yếu mẹ già,
Chén cơm ai xới, kỷ trà ai dâng?




Phần 20

Chưa chi họ đồn quẩn đồn quanh,
Đồn em là vợ, đồn anh là chồng.

Chiều chiều lo bảy lo ba,
Lo cau trổ muộn, lo già hết duyên.
Còn duyên anh cưới con heo,
Hết duyên anh cưới con mèo cụt đuôi.

Chiều chiều ra đứng bờ kinh,
Gặp ai ở góa anh ring về nhà.

Chỉ điều ai khéo vấn vương,
Mỗi người một xứ mà thương nhau đời.

Bứt đi thì dạ không đành,
Cách xa nhân ngãi như chỉ mành thắt gan.

Tôi với mình thề trước miếu ông,
Sống nằm một chiếu, chết chung một mồ.

Chiếc ghe kia nói có,
Chiếc ghe nọ nói không.
Phải chi nếu ở gần sông,
Em thề một tiếng kẻo lòng anh nghi.

Cam sành rã rượi bờ ao,
Tưởng không anh hái có rào thì thôi.

Cây vông đồng gói chẳng đặng nem,
Tại anh chậm bước nên em có chồng.

Bước xuống ruộng sâu lỡ sầu tấc dạ,
Tay ôm bó mạ nước mắt hai hàng.
Ai làm lỡ chuyến đò ngang,
Cho sông cạn nước đôi hàng biệt ly.
Cất tiếng than hại hàng lụy nhỏ,
Anh nói thương em rồi lại bỏ em đây.



Phần 21

Buồn rầu, buồn rĩ, buồn nỉ, buồn non,
Buồn vì một nỗi sớm con muộn chồng.

Buổi chợ đang đông, con cá hồng anh chê lạt,
Buổi chợ tan rồi, con tép bạc anh cũng khen ngon.

Ân cha nghĩa mẹ chưa đền,
Bậu mong ôm gối cuốn mền theo ai?

Anh về đếm hết sao trời,
Em đây kết tóc ở đời với anh.
Anh về kiếm vợ cho xong,
Em là con tép nhỏ lộn rong khó tìm.

Trách cha trách mẹ em lầm,
Cho nên em phải khóc thầm hôm mai.
Trách chàng chẳng dám trách ai,
Trách chàng chê nụ hoa nhài không thơm.

Khi xưa một hẹn thì nên,
Bây giờ chín hẹn em quên cả mười.

Em thương ai nấp bụi nấp bờ,
Sớm trông đò ngược, tối chờ đò xuôi.
Thuyền anh đậu bến lâu rồi,
Sao em chưa xuống mà ngồi thuyền anh?
Anh có thương em thì thương cho trót
Có trục trặc thì trục trặc cho luôn,
Đừng làm theo thói ghe buồm,
Nay về, mai ở cho buồn dạ em.

Giả đò mua khế bán chanh,
Giả đi đòi nợ thăm anh kẻo buồn.

Em ơi ta nguyện nhau cùng,
Răng long tóc bạc ta đừng quên nhau.
Rượu ngon cái nậm cũng ngon,
Thương em chẳng luận chồng con mấy đời.

Đấy đây xứng đáng cũng vừa
Xin đừng kén chọn lọc lừa nơi nao.



Phần 22

Em thì vác cuốc thăm đồng,
Anh thì giả cách mang lồng chơi chim.
Vì em anh phải đi tìm,
Xưa nay anh biết chọi chim là gì.

Ngày ngày em đứng em trông,
Trông non non ngất, trông sông sông dài.
Trông mây mây kéo ngang trời,
Trông trăng trăng khuyết, trông người người xa.

Nguồn ân bể ái hẹn hò,
Một ngày nên nghĩa chuyến đò nên quen.
Công cha nghĩa mẹ thiếp đền,
Xin chàng đừng có kết duyên chốn nào.
Xin đừng đứng thấp trông cao,
Xin đừng tơ tưởng chốn nào hơn đây.
Xin đừng tham gió bỏ mây,
Tham vườn táo rụng bỏ cây nhãn lồng.

Nhớ chàng lắm lắm chàng ơi,
Nhớ lời chàng nói nhớ nơi chàng về.
Nhớ khi chỉ núi giao thề,
Nhớ từ trú quan, nhớ về quê hương.
Đêm nằm những nhớ cùng thương,
Nói sao cho xiết mọi đường ái ân.

Đêm đêm khêu ngọn đèn loan
Nhớ chàng quân tử thở than mấy lời.
Mong chàng chẳng thấy chàng ôi!
Thiếp tôi trằn trọc vội dời chân ra.
Nhác trông lên, trăng đã xế tà
Đêm hôm khuya khoắt con gà đã gáy sang canh.
Mong anh mà chẳng thấy anh,
Thiếp tôi buồn bã khêu quanh ngọn đèn….

Đêm qua anh ngủ nhà ngoài
Để em thở vắn than dài nhà trong.
Ước gì anh được vô phòng,
Loan ôm lấy phượng, phượng bồng lấy loan.

Vắng mặt nhân ngãi một ngày,
Ngang bằng bác mẹ đem đày biển Đông.

Một đàn cò trắng bay quanh,
Cho loan nhớ phụng cho mình nhớ ta
Mình nhớ ta như cà nhớ muối,
Ta nhớ mình như cuội nhớ trăng.
Mình về mình nhớ ta chăng?




 

Hãy Like Và Share Nếu Bạn Thấy Bài Viết Hữu ích

Sản phẩm bán chạy