Ca dao về Tính cách con người

Tục ngữ Yêu – Ghét
Tục ngữ Yêu – Ghét

Ca dao về Tính cách con người

Tuyển tập Ca dao về Tính cách con người hay nhất, được ông cha ta đúc kết, truyền lại cho các thế hệ sau học tập và noi theo.




Phần 1

Con ơi! Mẹ bảo con này,
Học buôn, học bán cho tày người ta.
Con đừng học thói chua ngoa,
Họ hàng ghét bỏ, người ta chê cười.
Dù no dù đói cho tươi,
Khoan ăn bớt ngủ là người lo toan.
Phòng khi đóng góp việc làng,
Đồng tiền bát gạo lo toan cho chồng.
Trước là đẹp mặt cho chồng,
Sau là họ mạc cũng không chê cười.

Ghi lòng tạc dạ chớ quên,
Con em phải giữ lấy nền con em.

Thờ cha mẹ, ở hết lòng,
Ấy là chữ hiếu, dạy trong luân thường.

Đã sinh ra kiếp ở đời,
Trai thời trung hiếu đôi vai cho tròn.
Gái thời trinh trỉnh lòng son,
Sớm hôm gìn giữ kẻo còn chút sai.
Trai lành gái tốt ra người,
Khuyên con trọng bấy nhiêu lời cho chuyên.

Làm trai nết đủ năm đường,
Trước tiên điều hiếu đạo thường xưa nay.
Công cha đức mẹ cao dày,
Cưu mang trứng nước những ngày ngây thơ.
Nuôi con khó nhọc đến giờ,
Trưởng thành con phải biết thờ hai thân.
Thức khuya dậy sớm chuyên cần,
Quạt nồng ấp lạnh giữ phần đạo con.

Con tài, lo láo, lo kiêu,
Con ngu thì lại lo sao kịp người.

Uốn cây từ thuở còn non,
Dạy con từ thuở con còn ngây thơ.
Dạy con, dạy thuở còn thơ,
Dạy vợ, dạy thuở ban sơ mới về.

Đẻ con chẳng dạy chẳng răn,
Thà rằn nuôi lợn mà ăn lấy lòng.

Bao giờ cá lý hóa long,
Đền ơn cha mẹ ẵm bồng xưa nay.

Cũng thì con mẹ con cha
Cành cao vun xới, cành la bỏ liều.
Cũng là con mẹ con cha,
Con thì chín rưỡi, con ba mươi đồng.



Phần 2

Cá không ăn muối cá ươn,
Con cãi cha mẹ trăm đường con hư.

Đem chuông đi đấm nước người
Chẳng kêu cũng đấm ba hồi lấy danh.

Cái vòng danh lợi cong cong,
Kẻ hòng ra khỏi, người mong chui vào.

Làm người suy chín xét xa,
Cho tường gốc ngọn cho ra vắn dài.

Lời nói không mất tiền mua,
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.

Trong lưng chẳng có một đồng,
Lời nói như rồng chúng chẳng buồn nghe.
Vai mang túi bạc kè kè,
Nói quấy nói quá người nghe ầm ầm.

Anh em chín họ mười đời,
Hai người cũng có, chẳng rời nhau ra.
Chị em cùng khúc ruột rà,
Kẻ giàu người khó, họ xa tám đời.
Những người đói rách tả tơi,
Rộng lòng đùm bọc những người sa cơ.

Nâu sồng nào quản khen chê,
Khí thì cho sạch, rách thì cho thơm.

Khó mà biết ở, biết lời,
Biết ăn, biết ở hơn người giàu sang.

Có cây mới có dây leo,
Có cột có kèo mới có đòn tay.



Phần 3

Tham vàng bỏ đống gạch đầy,
Vàng thì ăn hết, gạch xây nên thành.

Đói thì đầu gối phải bò,
Cái chân hay chạy cái giò hay đi.

Thế gian giàu bởi chữ cần,
Có mà lười biếng thì thân chẳng còn.

Có khó mới có miếng ăn,
Không dưng ai dễ mang phần đến cho.

Ai mà phụ nghĩa, quên công,
Thì đeo trăm cánh hoa hồng chẳng thơm.

Ai ơi cứ ở cho lành,
Tu nhân tích đức để dành về sau.

Người đời hữu tử vô sanh,
Sống lo xứng phận, thác dành tiếng thơm.

Có tiền có hậu mới hay,
Có trồng cây đức mới dày nền nhân.

Cây xanh thì lá cũng xanh,
Cha mẹ hiền lành để đức cho con.

Sông sâu nước chảy đá mòn,
Của kia ăn hết, nghĩa còn ghi xương.



Phần 4

Nhân nghĩa là chúa muôn đời
Bạc tiền là khách qua chơi bây giờ.

Muốn no thì phải chăm làm
Một hột thóc vàng, chín hột mồ hôi.

Hạt tiêu nó bé nó cay
Đồng tiền nó bé nó hay cửa quyền.

Vàng sa xuống giếng khó tìm,
Người sa lời nói như chim sổ lồng.

Ai ơi, gương bể khó hàn,
Chỉ đứt khó nối, người ngoan khó tìm.

Khăn chàm dãi nắng thời phai,
Bồ câu dãi nắng thời mài chẳng ra.

Khi thương thì thương cả nhà,
Khi ghét thì muốn người ta ghét giùm

Ngựa mạnh chẳng quản đường dài,
Nước kiệu mới biết tài trai anh hùng.

Bị rách nhưng lại có vàng,
Tuy rằng miếu đổ thành hoàng còn thiêng.

Làm trai đi biển đi sông,
Vào đây gặp bãi cát nông mà buồn.



Phần 5

Vua Ngô ba mươi sáu tàn vàng,
Thác xuống âm phủ, chẳng mang được gì.
Chúa Chổm uống rượu tì tì,
Thác xuống âm phủ kém gì vua Ngô.

Trăm năm bia đá thì mòn,
Ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ.

Thà rằng ăn bát cơm rau,
Còn hơn cá thịt nói nhau nặng lời.

Làm trai đứng ở trên đời,
Sao cho xứng đáng giống nòi nhà ta.
Ghé vai gánh vác sơn hà,
Sao cho to mặt mới là trượng phu.

Mật ngọt càng tổ chết ruồi,
Những lời cay đắng là nơi thật thà.

Những người lúa đụn tiền kho
Ruột bằng chạc chỉn (sợi chỉ), miệng to bằng trời.

Khi giàu chẳng có đỡ ai,
Đến khi hoạn nạn chẳng ai đỡ mình.

Trách người một, trách ta mười,
Bởi ta bạc trước cho người tệ sau.

Nước trong ai chẳng rửa chân,
Hoa thơm ai chả tới gần gốc cây.

Khôn ngoan ba chốn bốn bề,
Đừng cho ai lấn, chớ hề lấn ai.



Phần 6

Đừng tham của rẻ của ôi,
Những của đầy nồi là của chẳng ngon.

Hay quần hay áo hay lời,
Mà chẳng hay người là của bỏ đi.

Thà rằng ăn nửa quả hồng,
Còn hơn ăn cả chùm sung chát lè.

Chim khôn kêu tiếng rảnh rang,
Người khôn nói tiếng dịu dành dễ nghe.

Khôn thì trong trí lượng ra,
Dại thì học lỏm người ta bề ngoài.

Chuông khánh còn chẳng ăn ai,
Nữa là mảnh chĩnh bỏ ngoài bờ tre.
Chuông khánh còn chẳng ăn chè,
Nữa là mảnh chĩnh rò rè ăn xôi.

Đàn ông nông nổi giếng khơi,
Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu.

Sông sâu còn có kẻ dò,
Lòng người nham hiểm ai đo cho cùng.

Màn treo, chiếu rách cũng treo,
Hương xông nghi ngút, củi rều cũng xông.

Bực mình chẳng muốn nói ra
Muốn đi ăn cỗ chẳng ma nào mời.



Phần 7

Thuyền đua bè sậy cũng đua,
Thấy rau muống vượt, rau dừa vượt theo.

Tranh quyền cướp nước gì đây,
Coi nhau như bát nước đầy là hơn.

Người khôn ăn miếng thịt gà,
Tuy rằng ăn ít nhưng mà ngon lâu.
Người dại ăn trái bồ nâu,
Ăn nói bĩnh bầu chẳng biết mùi ngon.

Hoa thơm ai chẳng nâng niu,
Người khôn ai chẳng kính yêu mọi bề.

Ở nhà nhất mẹ nhì con,
Ra đường lắm kẻ còn giòn hơn ta.

Kinh đô cũng có người rồ
Thôn quê cũng có sinh đồ trạng nguyên.

Cây cao thì gió càng lay
Càng cao danh vọng càng dày gian truân.

Sự đời nước mắt soi gương,
Càng yêu nhau lắm càng thương nhớ nhiều.

Lúc khó thì chẳng ai nhìn,
Đến khi đỗ trạng chín nghìn anh em.

Chớ thấy áo rách mà cười,
Những giống gà nòi, lông nó lơ thơ.
Áo dài chớ tưởng là sang,
Bởi không áo ngắn phải mang áo dài.



Phần 8

Em ơi chị bảo em này,
Trứng chọi với đá có ngày vỡ tan.

Gió đưa liễu yếu, mai oằn,
Liễu yếu mặc liễu, mai oằn mặc mai.

Tằm vương tơ, nhện cũng vương tơ,
Mấy đời tơ nhện được như tơ tằm!

Biết thì thưa thốt
Không biết thì dựa cột mà nghe.

Mai mưa, trưa nắng, chiều nồm,
Trời còn luân chuyển, huống mồm thế gian.

Thế gian chẳng ít thì nhiều,
Không dưng ai dễ đặt điều cho ai.

Gái không chồng như nhà không nóc,
Trai không vợ như cọc long chân.

Rượu ngon bất luận be sành,
Áo rách khéo vá, hơn lành vụng may.

Ớt nào là ớt chẳng cay,
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng.
Vôi nào là vôi chả nồng,
Gái nào là gái có chồng chẳng ghen.

Thế gian chuộng của, chuộng công,
Nào ai có chuộng người không bao giờ.



Phần 9

Cuộc đời như cảnh phù du,
Sớm còn tối mất, công phu nhọc nhằn.

Người đời khác nữa là hoa,
Sớm mất tối còn, nở ra lại tàn.

Ai ơi, trẻ mãi ru mà,
Càng đo đắn lắm càng già mất duyên.

Làm người mà chẳng biết suy,
Đến khi nghĩ lại còn gì là thân.

Làm người phải đắn phải đo,
Phải cân nặng nhẹ, phải dò nông sâu.

Người khôn con mắt đen sì,
Người dại con mắt nửa chì nửa thau.

Đàn ông rộng miệng thì tài,
Đàn bà rộng miệng điếc tai láng giềng.



Hãy Like Và Share Nếu Bạn Thấy Bài Viết Hữu ích

Sản phẩm bán chạy