Ca dao Văn hóa

Tục ngữ Yêu – Ghét
Tục ngữ Yêu – Ghét

Ca dao Văn hóa

Tuyển tập Ca dao Văn hóa hay nhất, được ông cha ta đúc kết, truyền lại cho các thế hệ sau học tập và noi theo.





Phần 1

Tháng giêng là tháng ăn chơi,
Anh đi nằm bãi Hòn Khơi một mình.
Tháng tư cơm gói ra hòn
Muốn ăn trứng nhạn phải lòn hàng Mai.

Dù cho cha đánh mẹ treo.
Em cùng chẳng bỏ chùa Keo hôm rằm.
Dù cho cha đánh mẹ vằm,
Em cũng chẳng bỏ hôm rằm chùa Keo.

Hát đàn cho rạng đông ra,
Mai về quan bỏ nhà pha cũng đành.
Hát sao cho cạn dòng sông.
Cho non phải lở, cho lòng phải say.

Em nghe tiếng hát đâu xa,
Còn trẻ hay già mà tiếng còn sang.

Em ôm bó mạ xuống đồng,
Miệng ca tay cấy là lòng nhớ ai.

Em đến đây xứ lạ quê người
Rủ hò vui miệng, chớ cười lời thơ.

Mấy khi nam nữ đua đờn,
Cá vui vui nước, sóng dờn với mây.

Chồng em đánh giặc phương xa,
Ruộng nhà em cấy, mẹ già em trông.
Bầy con đứa dắt, đứa bồng,
Mà em vẫn học vỡ lòng như ai!

Này bà, này mẹ, này cha,
Này là em ruột, này là em dâu.
“I tờ”, chắp tiếng chắp câu,
Quanh bàn xúm xít bảo nhau học bài.

Ai về chợ huyện Thanh Vân,
Hỏi thăm cô Tú đánh vần được chưa?
-Đánh vần năm ngoái năm xưa,
Năm nay quên hết cũng như chưa đánh vần.



Phần 2

Lớp “bình dân” mở không xa,
Cách một lối rẽ, cách ba dặm trầu.
Đàng trước nương dâu,
Đàng sau ruộng mạ.
Ta học quốc ngữ cho thông,
Kẻo mà hổ thẹn cùng chồng, ai ơi!.

Chữ không có phấn có hồ,
Mà sao khéo điểm, khéo tô mặt người.

Con gà tốt mã vì lông,
Răng đen vì thuốc,rượu nồng vì men.
Ở đời muốn được tiếng khen,
“I tờ” đi học đua chen với người.

Bây giờ sang trống canh ba.
Mình ơi, trở giọng cho ta trở làn!
Giọng mình, mình để lá lang
Giọng ta, ta để năm gian nhà đầy.

Nhờ trời mưa thuận gió hòa
Lúa vàng đầy ruộng, lời ca vang đồng.

Thiếu tay nên phải cầm chày
Hô lên ba tiếng dở hay đừng cười.

Khăn vuông bốn chéo cột chùm,
Miệng cười người nghĩa hò giùm ít câu.

Đến đây chẳng lẽ ngồi không,
Nhờ chàng giã gạo cho đông tiếng hò.

Đồn đây hay hát hay đàn,
Để ta lặn suối qua ngàn tới nơi.

Lạ lùng anh mới tới đây,
Bồ câu đóng sáo, chim bay lạc đàn.



Phần 3

Vẳng nghe tiếng hát đâu đây,
Để ta bơi chiếc thuyền mây đi tìm.

Lý mấy câu kẻo sầu trong dạ
Như ta với mình trước lạ sau quen.

Cơm chiên ăn với cá ve
Anh về nốc biển mà nghe câu hò.

Hò chơi bên gái bên trai,
Xin cùng cô bác đừng ai nghi ngờ.

Nửa đêm trăng tắt sao tàn,
Láng giềng ngủ hết, em đàn anh nghe.
Ra đây mà hát mấy câu.
Được thua, thua được cho nhau bằng lòng.

Hát cho đổ quán xiêu đình,
Cho long lanh nước cho rung rinh trời.
Nghe chàng là khách tài hoa.
Mời chàng đối đáp một vài trống canh.
Có lá mà lại có cành.
Có em mà lại có mình mới vui.

Đi mô cũng nhớ quê nhà,
Nhớ câu hát ghẹo nốc (thuyền) kề bên nhau.

Mấy người hát tối hôm qua,
Hôm nay không hát cho ta nghe cùng.
Hát cho con gái có chồng,
Con trai có vợ, mẹ dòng có con.

Ai về xóm Mí mà coi,
Bắc niêu lên bếp xách roi ra đồng.
Đất nghèo chạy bữa ăn đong,
Mà câu hát ghẹo thì không mô bằng.

Đưa lên ta ví đôi lời,
Sáo đôi với nhị, nhị đôi với đàn



Phần 4

Cu kêu ba tiếng cu kêu,
Trông mau đến tết dựng nêu ăn chè.

Đông quan mở hội vui thay,
Thi văn thi võ lại bày cờ tiên.
Sân đình nhạc múa đôi bên,
Dưới sông chèo hát lại dìm bóng trâu
Bắt dê, bắt vịt, leo cầu,
Lại đây anh kể trước sau mọi trò.
Pháo cần treo lửng treo lơ,
Để cho quân tử đẩy đò đốt chơi.
Leo dây, múa rối trò bày,
Kẻ hay đáo đĩa người tài đánh đu.
Anh hùng thục nữ giao du…

Bao giờ cho đến giêng, hai
Cho làng vào đám cho ai xem chèo.

Đồn đây có gái hát tài,
Để ta đối dịch một vài trống canh.
Dẫu thua dẫu được cũng đành,
Bõ công đèn sách học hành bấy lâu.

Còn trời còn nước còn non
Còn câu Quan họ em còn say sưa.
Những lời ao ước khách thơ…
Bâng khuâng nhớ cảnh, nhớ người,
Nhớ nơi quan họ, nhớ lời ca hay.

Gái trai cất giọng đêm hè,
Tình ta trăng gió nghiêng về nước non.
Sông sâu nước chảy đá mòn,
Lòng ta sau trước sắt son không rời.

Bao giờ cho đến tháng hai,
Con gái làm cỏ, con trai be bờ.
Gái thì kể phú ngâm thơ,
Trai thì be bờ kể chuyện bài bây.

Em ơi đừng khóc chị yêu,
Nín đi chị kể chuyện Kiều cho nghe.

Đi về Thọ Lão hát chèo,
Có thương lấy phận nàng Kiều thì thương.

Ai vào Bình Định mà nghe,
Nói thơ chàng Lía, hát vè Quảng Nam.



Phần 5

Đã đi đến đám thì chơi,
Đã đi đến đá, tiếc lời làm chi.

Sơn Đông có tục múa mo,
Bánh dầy bánh cuốn đem cho dân làng.

Dù ai buôn đâu bán đâu,
Mồng mười tháng tám chọi trâu mà về.



Hãy Like Và Share Nếu Bạn Thấy Bài Viết Hữu ích

Sản phẩm bán chạy