Ca dao về Tình yêu đôi lứa 3

Tục ngữ Yêu – Ghét
Tục ngữ Yêu – Ghét

Ca dao về Tình yêu đôi lứa 3

Tuyển tập Ca dao về Tình yêu đôi lứa hay nhất 3, được ông cha ta đúc kết, truyền lại cho các thế hệ sau học tập và noi theo.




Phần 1

Con cua không sợ, anh sợ con còng,
Dao phay anh không sợ, chỉ sợ gái hai lòng hại anh.

Chưa chi họ đồn quẩn đồn quanh,
Đồn em là vợ, đồn anh là chồng.

Chờ anh, em gắng sức chờ,
Chờ hồi mười bảy bây giờ ba mươi.

Chim buồn tình chim bay về núi,
Cá buồn tình cá lủi xuống sông.
Anh buồn tình anh dạo chốn non sông,
Dạo miền sơn cước, xuống chốn ruộng đồng mới gặp em.

Chiều chiều lo bảy lo ba,
Lo cau trổ muộn, lo già hết duyên.
Còn duyên anh cưới con heo,
Hết duyên anh cưới con mèo cụt đuôi.

Chiều chiều ra đứng bờ kinh,
Gặp ai ở góa anh ring về nhà.

Chiếc ghe kia nói có,
Chiếc ghe nọ nói không.
Phải chi nếu ở gần sông,
Em thề một tiếng kẻo lòng anh nghi.

Cam sành rã rượi bờ ao,
Tưởng không anh hái có rào thì thôi.

Cây vông đồng gói chẳng đặng nem,
Tại anh chậm bước nên em có chồng.

Bước xuống ruộng sâu lỡ sầu tấc dạ,
Tay ôm bó mạ nước mắt hai hàng.
Ai làm lỡ chuyến đò ngang,
Cho sông cạn nước đôi hàng biệt ly.
Cất tiếng than hại hàng lụy nhỏ,
Anh nói thương em rồi lại bỏ em đây.



Phần 2

Buồn rầu, buồn rĩ, buồn nỉ, buồn non,
Buồn vì một nỗi sớm con muộn chồng.

Buổi chợ đang đông, con cá hồng anh chê lạt,
Buổi chợ tan rồi, con tép bạc anh cũng khen ngon.

Bởi mưa nên lấm,
Bởi dặm nên đò.
Có thương mới đợi mới chờ,
Không thương ai ở vật vờ chi đây.

Ăn cơm cũng thấy nghẹn,
Uống nước cũng thấy nghẹn,
Nghe lời em hẹn ra bãi đứng trông,
Biển xanh bát ngát nhìn không thấy người.

Bao giờ chợ Lớn hết vôi,
Em đây hết đứng hết ngồi cùng anh.
Bao giờ đá nổi vông chìm,
Muối chua chanh mặn mới tìm đặng em.

Buồn tình cha chả buồn tình,
Không ai lẻ bạn cho mình kiếm đôi.
Buồn ơi cha chả buồn ơi,
Không ai nói chuyện cho tôi đỡ buồn.

Ân cha nghĩa mẹ chưa đền,
Bậu mong ôm gối cuốn mền theo ai?

Anh về đếm hết sao trời,
Em đây kết tóc ở đời với anh.
Anh về kiếm vợ cho xong,
Em là con tép nhỏ lộn rong khó tìm.

Trách cha trách mẹ em lầm,
Cho nên em phải khóc thầm hôm mai.
Trách chàng chẳng dám trách ai,
Trách chàng chê nụ hoa nhài không thơm.

Trăng lên đỉnh núi trăng tà,
Mình yêu ta thực hay là yêu chơi?
Trăng lên đỉnh núi trăng ngời,
Yêu thời yêu thực, yêu chơi làm gì.



Phần 3

Khi xưa một hẹn thì nên,
Bây giờ chín hẹn em quên cả mười.

Anh thương em ruột thắt gan bào,
Biết em có thương lại chút nào hay không?

Em thương ai nấp bụi nấp bờ,
Sớm trông đò ngược, tối chờ đò xuôi.
Thuyền anh đậu bến lâu rồi,
Sao em chưa xuống mà ngồi thuyền anh?
Anh có thương em thì thương cho trót
Có trục trặc thì trục trặc cho luôn,
Đừng làm theo thói ghe buồm,
Nay về, mai ở cho buồn dạ em.

Mình em như cá giữa rào,
Kẻ chài người lưới biết vào tay ai.

Giả đò mua khế bán chanh,
Giả đi đòi nợ thăm anh kẻo buồn.

Em ơi ta nguyện nhau cùng,
Răng long tóc bạc ta đừng quên nhau.
Rượu ngon cái nậm cũng ngon,
Thương em chẳng luận chồng con mấy đời.

Đấy đây xứng đáng cũng vừa
Xin đừng kén chọn lọc lừa nơi nao.

Gió đưa gió đẩy bông trang,
Ai đưa ai đẩy duyên nàng tới đây.
Tới đây thì phải ở đây
Bao giờ bén rễ xanh cây hãy về.
Gặp nàng anh nắm cổ tay,
Anh yêu vì nết anh say vì tình.
Thiên hạ lắm kẻ giàu xinh,
Nhưng duyên chẳng thuận nhưng tình chẳng ưa.

Em thì vác cuốc thăm đồng,
Anh thì giả cách mang lồng chơi chim.
Vì em anh phải đi tìm,
Xưa nay anh biết chọi chim là gì.

Đêm nằm ở dưới bóng trăng,
Thương cha nhớ mẹ không bằng nhớ em.



Phần 4

Liệu bề thương được thì thương,
Đừng trao gánh nặng giữa đường tội em.

Ngày ngày em đứng em trông,
Trông non non ngất, trông sông sông dài.
Trông mây mây kéo ngang trời,
Trông trăng trăng khuyết, trông người người xa.

Nguồn ân bể ái hẹn hò,
Một ngày nên nghĩa chuyến đò nên quen.
Công cha nghĩa mẹ thiếp đền,
Xin chàng đừng có kết duyên chốn nào.
Xin đừng đứng thấp trông cao,
Xin đừng tơ tưởng chốn nào hơn đây.
Xin đừng tham gió bỏ mây,
Tham vườn táo rụng bỏ cây nhãn lồng.

Nhớ chàng lắm lắm chàng ơi,
Nhớ lời chàng nói nhớ nơi chàng về.
Nhớ khi chỉ núi giao thề,
Nhớ từ trú quan, nhớ về quê hương.
Đêm nằm những nhớ cùng thương,
Nói sao cho xiết mọi đường ái ân.

Đêm đêm khêu ngọn đèn loan
Nhớ chàng quân tử thở than mấy lời.
Mong chàng chẳng thấy chàng ôi!
Thiếp tôi trằn trọc vội dời chân ra.
Nhác trông lên, trăng đã xế tà
Đêm hôm khuya khoắt con gà đã gáy sang canh.
Mong anh mà chẳng thấy anh,
Thiếp tôi buồn bã khêu quanh ngọn đèn….

Đêm qua anh ngủ nhà ngoài
Để em thở vắn than dài nhà trong.
Ước gì anh được vô phòng,
Loan ôm lấy phượng, phượng bồng lấy loan.

Bữa ăn có cá cùng canh,
Anh chưa mát dạ bằng anh thấy nàng.
Lên non mới biết non cao,
Thương em đừng kể công lao em buồn.

Vắng mặt nhân ngãi một ngày,
Ngang bằng bác mẹ đem đày biển Đông.

Em như cây quế trong rừng,
Thơm cau ai biết ngát lừng ai hay.

Một miếng trầu năm ba lời dặn,
Một chén rượu năm bảy lời giao.
Anh chớ nghe ai sóng bể ba đào
Em đây giữ niềm tiết hạnh, anh chớ lãng xao em buồn.



Phần 5

Lòng lại dặn lòng dù non mòn biển cạn,
Dạ lại dặn dạ dù đá nát vàng phai.
Dù cho trúc có mọc thành mai,
Em cũng không xiêu lòng lạc dạ, nghe ai phỉnh phờ.

Nắng mưa thì giếng năng đầy,
Anh năng đi lại mẹ thầy năng thương.

Đã thương cắt tóc trao tay,
Tha hồ én liệng, nhạn bay mái ngoài.
Một lòng kết tóc se tơ,
Một niềm chỉ đợi chỉ chờ một anh.

Ai trắng như bông, lòng tôi không chuộng.
Người đó đen giòn, làm ruộng tôi thương.
Biết rằng dạ có vấn vương,
Để tôi cậy mối tìm đường sang chơi.
Anh ơi đi lại cho dày,
Thầy mẹ không gả em bày mưu cho.

Gặp em thì gặp cho lâu,
Đừng gặp một ít, thêm sầu lòng em.
Em về em lại ra ngay,
Chàng đừng tưởng gió trông mây mà phiền.

Cây cao mấy trượng cũng trèo,
Đường xa mấy dặm cũng theo anh về.

Bởi thương nên dạ mới trông,
Không thương em đã lấy chồng còn chi.

Anh về cuốc đất trồng cau,
Cho em trồng ghé cây trầu một bên.
Mai sau trầu nọ lớn lên,
Cau kia ra trái làm nên cửa nhà.

Tỉnh ra lẳng lặng yên nhiên,
Tương tư, bệnh phát liên miên cả ngày.
Ngỡ rằng duyên nợ đó đây.
Xin chàng hãy lại chơi đây chút nào.
Cho thiếp tỏ thiệt mới nao!

Đêm qua trời sáng trăng rằm,
Anh đi qua cửa em nằm không yên.
Mê anh chẳng phải mê tiền,
Thấy anh lịch sự có duyên dịu dàng.
Thấy anh em cũng mơ màng,
Tưởng rằng đâu đấy phượng hoàng kết đôi.
Thấy anh chưa kịp ngỏ lời,
Ai ngờ anh đã vội rời gót loan.
Thiếp tôi mê mải canh tàn,
Chiêm bao như thấy có chàng ở bên.



Phần 6

Chưa quen đi lại cho quen,
Chưa gần đi lại vài phen cho gần.

Yêu nhau chẳng lấy được nhau
Con lợn bỏ đói buồng cau bỏ già.
Bao giờ sum họp một nhà,
Con lợn lại béo, cau già lại non.

Một đàn cò trắng bay quanh,
Cho loan nhớ phụng cho mình nhớ ta
Mình nhớ ta như cà nhớ muối,
Ta nhớ mình như cuội nhớ trăng.
Mình về mình nhớ ta chăng?

Ai xinh thì mặc ai xinh,
Ông tơ chỉ quyết se mình với ta.
Thuỷ chung em giữ trọn lời,
Chết đi thì chịu, lìa đôi không lìa.
Hồng Hà nước đỏ như son,
Chết đi thì chớ, sống còn lấy anh.

Biển cạn, sông cạn, lòng qua không cạn,
Núi lở non mòn, ngãi bậu không quên.
Đường còn đi xuống đi lên,
Tình qua ngãi bậu quyết nên vợ chồng.

Áo xông hương của chàng vắt mắc,
Đêm em nằm em đắp lấy hơi.
Gửi khăn, gửi túi, gửi nhời,
Gửi đôi chàng mạng cho người đàng xa.
Vì mây cho núi lên xa,
Mây cao mù mịt, núi nhoà xanh xanh.

Yêu nhau cởi áo cho nhau,
Về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay.

Gió vàng hiu hắt đêm thanh,
Đường xa dặm vắng xin anh đừng về.
Mảnh trăng đã trót lời thề,
Làm chi để gánh nặng nề riêng ai.

Ra về tay nắm lấy tay,
Mặt nhìn lấy mặt, lòng say lấy lòng.

Đói lòng ăn nửa quả sim,
Uống lưng bát nước đi tìm người thương.
Người thương ơi hỡi người thương,
Đi đâu mà để buồng thương lạnh lùng.



Phần 7

Ai về đường ấy hôm mai,
Gửi dăm điều nhớ, gửi vài điều thương.
Gửi cho đến chiếu đến giường.
Gửi cho đến chốn buồng thương em nằm.

Đêm qua em những lo phiền
Lo vì một nỗi không yên một bề.

Khăn thương nhớ ai?
Khăn rơi xuống đất.
Khăn thương nhớ ai?
Khăn vắt lên vai.
Khăn thương nhớ ai?
Khăn chùi nước mắt.
Đèn thương nhớ ai?
Mà đèn không tắt.
Mắt thương nhớ ai?
Mắt ngủ không yên.

Qua cầu dừng bước trông cầu,
Cầu bao nhiêu nhịp, em sầu bấy nhiêu.

Nhớ ai con mắt lim dim,
Chân đi thất thểu như chim tha mồi.
Nhớ ai hết đứng lại ngồi,
Ngày đêm tơ tưởng một người tình nhân.
Nhớ em ai những khóc thầm,
Hai hàng nước mắt đầm đầm như mưa.

Chàng về thời thiếp xin đưa,
Cầu trời đừng nắng, chớ mưa trơn đường.

Tìm em như thể tìm chim,
Chim ăn bể bắc đi tìm bể đông.

Chẳng chè, chẳng chén, sao say,
Chẳng thương, chẳng nhớ, sao hay đi tìm?

Anh về em nắm cổ tay,
Em dặn câu này anh chớ có quên.
Đôi ta đã trót lời nguyền,
Chớ xa xôi mặt mà quên mảng lòng.

Mình em như cây thầu dầu,
Ngoài tươi trong héo, giữa sầu tương tư.
Đêm qua ba, bốn lần mơ.
Chiêm bao thì thấy, dậy sờ thì không.




Phần 8

Thương em chẳng biết để đâu,
Để vào tay áo, lâu lâu lại dòm.

Cơm ăn mỗi bữa mối lưng,
Uống nước cầm chừng để dạ thương em.

Qua đình ngả nón trông đình,
Đình bao nhiêu ngói, thương mình bấy nhiêu.

Chàng về để áo lại đây,
Phòng khi em nhớ, cầm tay đỡ buồn.
Nhớ ai nhớ mãi thế này,
Nhớ đêm quên ngủ nhớ ngày quên ăn.

Mình về mình nhớ ta chăng
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười.
Năm quan mua lấy miệng cười,
Mười quan chẳng tiếc, tiếc người răng đen.

Nhớ ai bổi hổi bồi hồi,
Như đứng đống lửa, như ngồi đồng than.

Nhớ ngày ra ngẩn vào ngơ.
Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai?

Sông sâu cá lội mất tăm,
Chín tháng cũng đợi, một năm cũng chờ.
Chờ anh chờ ngẩn chờ ngơ,
Chờ hết mùa mận, mùa mơ, mùa đào.
Chờ anh cho tuổi em cao,
Cho duyên em muộn, má đào em phai.

Vì ai cho thiếp võ vàng?
Vì chàng tư lự, hoa tàn nhị rơi.
Cực lòng thiếp lắm chàng ơi,
Biết rằng lên ngược xuống xuôi đằng nào?

Đêm qua ra đứng chờ ai,
Trong cá, cá lặn; trông sao, sao mờ.
Buồn trông con nhện giăng tờ,
Nhện ơi, nhện hỡi, nhện chờ mối ai?
Buồn trông chênh chếch sao mai,
Sao ơi, sao hỡi nhớ ai sao mờ.



Phần 9

Thương em nỏ (chẳng) biết mần răng,
Mười đêm ra đứng trông trăng cả mười.

Thuyền ơi có nhớ bến không?
Bến thì một dạ khăng khăng đợt thuyền.

Thương anh da diết diết da,
Áo em hai vạt trải ra anh nằm.

Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo,
Ngũ lục sông cũng lội, thất bát đèo cũng qua.

Chàng về thiếp cũng xin theo,
Qua sông nỉ nước, qua đèo nỉ non.

Lên non thiếp cũng xin theo,
Tay vịn chân trèo, hái trái nuôi nhau.

Ruột tằm bối rối vò tơ,
Gan vàng sao khéo thờ ơ dạ vàng.

Khi xưa ai biết ai đâu,
Chỉ vì điếu thuốc miếng trầu nên quen.

Anh đi đường ấy xa xa,
Để em ôm bóng trăng tà năm canh.
Nước non một gánh chung tình,
Nhớ ai, ai có nhớ mình hay chăng?
Cá trê nấu với ruột bầu,
Thương em nên lá sầu đâu đắng hoài.

Lập bồn ra có ong qua bướm lại,
Em rào chuồm sợ thiệt hại trái cây.
Dù bướm qua ong lại nơi đây,
Trên có bản lề, dưới có chốt cổng,
Cũng để tươi đẹp hàng ngày với ai.



Phần 10

Chẳng giậm thì thuyển chẳng đi,
Giậm ra ván nát thuyền thì long đanh.

Sáng trăng suông sáng cả bờ sông,
Ta được cô ấy, ta bồng ta chơi.
Ta bồng ta tếch lên trời,
Hỏi ông Nguyệt Lão: tôi đôi chăng là?

Một, anh xê ra khỏi hàng rào,
Hai, anh xê ra khỏi hàng rào,
Kẻo bồn hoa em mới lập, nụ hồng đào đang xinh.
-Em lập bồn hoa ra há dễ để bồn không,
Không lan thì huệ cũng phải trồng một cây
– Lập bồn ra, em kiếm trắc bá diệp mà trồng
Trồng lan với huệ, bằng bỏ bồn không cho rồi.

Trầu không ăn vôi ắt là trầu nhạt.
Cau không hạt ắt miếng cau già.
Mình không lấy ta ắt là mình thiệt,
Ta không lấy mình ta biết lấy ai?

Chàng về Hồ thiếp cũng xin về,
Chàng về Hồ Bắc thiếp về Hồ Tây.
Chàng bao nhiêu tuổi năm nay,
Chàng rày mười tám thiếp rày bốn ba.
Mồ cha đứa chê thiếp già,
Thiếp còn gánh nổi một vài trăm kim.
Trăm chiếc kim đổi lấy lạng vàng,
Mua gương Tư Mã thiếp chàng soi chung.
Chàng về sắm sửa loan phòng,
Thiếp xin điểm phấn tô hồng thiếp theo.

Con dao vàng rọc lá trầu vàng,
Mắt anh anh liếc, mắt nàng nàng đưa.

Bây giờ mận mới hỏi đào,
Vườn hồng đã có ai vào hay chưa?
Mận hỏi thì đào xin thưa,
Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào!
Vì mây cho núi lên trời,
Vì cơn gió thổi, hoa cười với trăng.
Vì chuôm cho cá bén đăng,
Vì tình nên phải đi trăng về mờ.

Hỡi cô thắt dải lưng xanh,
Ngày ngày thấp thoáng bên mành trông ai.
Trước đường xe ngựa bời bời,
Bụi hồng mờ mịt ai người mắt xanh?

Ấy ai dắt mối tơ mành,
Cho thuyền quen bến, cho anh quen nàng.
Tơ tằm đã vấn thì vương,
Đã trót dan díu thì thương nhau cùng.

Tình anh như nước dâng cao,
Anh em như dải lụa đào tẩm hương.



Phần 11

Chăn kia nửa đắp nửa hờ,
Gối kia nửa đợi, nửa chờ duyên em.

Cổ tay em trắng như ngà.
Con mắt em liếc như là dao cau.
Miệng cười như thể hoa ngâu
Cái khăn đội đầu như thể hoa sen.

Đầu năm ăn quả thanh yên,
Cuối năm ăn bưởi cho nên đèo bòng.
Vì cam cho quýt đeo bòng.
Vì em nhan sặc cho lòng anh thương.

Hỡi cô gánh nước quang mây,
Cho anh một gáo tưới cây ngô đồng.
Cây ngô đồng cành cao cành thấp,
Ngọn ngô đồng lá dọc lá ngang.
Quả dưa gang ngoài xanh trong trắng,
Quả mướp đắng ngoài trắng trong vàng.
Từ ngày anh gặp được nàng,
Lòng càng ngao ngán dạ càng ngẩn ngơ.

Thấy anh như thấy mặt trời,
Chói chang khó ngó trao lời khó trao.
Tình thương quán cũng như nhà,
Lều tranh có nghĩa hơn tòa ngói xây.

Mẹ già anh ở nơi nào?
Để em tìm vào hầu hạ thay anh.
Chẳng tham nhà ngói rung rinh,
Tham về một nỗi anh xinh miệng cười.
Miệng cười anh đáng mấy mươi,
Chân đi đáng nén, miệng cười đáng trăm.

Vào vườn trảy quả cau con,
Anh thấy em giòn, muốn kết nhân duyên.
Hai má có hai đồng tiền,
Càng nom càng đẹp càng nhìn càng ưa.
Anh đã có vợ con chưa?
Mà anh ăn nói gió đưa ngọt ngào.

Hoa thơm xuống đất đất cũng thơm,
Em giòn, rách áo, đói cơm cũng giòn.

Đôi ta như lúa đòng đòng,
Đẹp duyên nhưng chẳng được lòng mẹ cha.
Đôi ta như chỉ se ba,
Thầy mẹ se ít đôi ta se nhiều.

Đường xa xa thật là xa!
Muốn mình làm mối cho ta một người.
Một người mười tám đôi mươi,
Một người vừa đẹp vừa tươi như mình.



Phần 12

Cô kia cắt cỏ một mình,
Cho anh cắt với chung tình làm đôi.
Cô còn cắt nữa hay thôi?
Cho anh cắt với làm đôi vợ chồng.

Đôi ta như đũa trong kho,
Không tề, không tiện, không so cũng bằng.
Đôi ta như thể con bài,
Đã quyết thì đánh đừng nài thấp cao.
Đôi ta như đá với dao.
Năng liếc thì sắc, năng chào năng quen.

Răng đen nhưng nhức hạt dưa,
Miệng cười tủm tỉm như chưa có chồng.
Chưa chồng anh kiếm chồng cho,
Chưa con anh kiếm con cho mà bồng.

Thân em như ớt chín cây,
Càng tươi ngoài vỏ, càng cay trong lòng.

Thấy em anh cũng muốn thương,
Nước thì muốn chảy, nhưng mương chẳng đào.
Em về lo liệu thế nào,
Để cho nước chảy lọt vào trong mương.

Xa xôi chi nữa mà lầm,
Phải hương hương bén, phải trầm trầm thương.

Trăm năm ghi tạc chữ đồng,
Dù ai thêu phụng vẽ rồng mặc ai.

Biết đâu trong đợi ngoài chờ,
Hương thơm hết tuyết nương nhờ vào ai?

Nghĩ xa thôi lại nghĩ gần,
Làm thân con nhện mấy lần vương tơ.

Thân em như tấm lụa đào,
Phất phơ giữa chợ biết về tay ai?
Em vin cành trúc, em tựa cành mai.
Đông đào tây liễu, biết ai bạn cùng?



Phần 13

Dẫu mà không lấy được em,
Anh về đóng cửa, cài rèm đi tu.
– Tu mô cho em tu cùng,
May ra thành Phật thờ chung một chùa.

Đôi ta lên thác xuống ghềnh,
Em ra đứng mũi cho anh chịu sào.

Cô kia đứng ở bên sông,
Muốn sang anh ngả cành hồng cho sang.

Ước sao ăn ở một nhà,
Ra vào đụng chạm kẻo mà nhớ thương.

Lòng em đã quyết thi hành,
Đã cấy thì gặt với anh một mùa.
Anh còn son, em cũng còn son,
Ước gì ta được làm con một nhà.

Vì tình anh phải đi đêm,
Ngã năm bảy cái, đất êm hơn giường.

Ước gì sông rộng một gang,
Bắc cầu dải yếm để chàng sang chơi.

Lênh đênh một chiếc thuyền tình,
Mười hai bến nước biết gửi mình vào đâu.

Chớ chê em xấu em đen,
Em như nước đục, đánh phèn lại trong.

Rủ nhau xuống bể mò cua,
Đem về nấu quả mơ chua trên rừng.
Em ơi chua ngọt đã từng,
Non xanh nước bạc ta đừng quên nhau.
Tay nâng chén muối đĩa gừng,
Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau.



Phần 14

Thấy em anh cũng muốn chào,
Sợ lòng bác mẹ cây cao lá dài.
Thấy em anh cũng muốn thương
Sợ lòng bác mẹ soi gương chẳng tường.

Yêu nhau chẳng lo chiếu giường,
Dẫu rằng tàu lá che sương cũng tình.

Thương cha thương mẹ có khi,
Thương em lúc đứng, lúc đi, lúc ngồi.
Thương cha thương mẹ có hồi,
Thương em lúc đứng lúc ngồi cũng thương.

Đố ai quét sạch lá rừng,
Để ta khuyên gió, gió đừng rung cây.
Rung cây, rung cội, rung cành,
Rung sao cho chuyển lòng anh với nàng.

Gối mền, gối chiếu không êm.
Gối lụa không mềm bằng gối tay em.

Ước gì anh hóa ra hoa
Để em nâng lấy rồi mà cài khăn.
Ước gì anh hóa ra chăn
Để cho em đắt, em lăn cùng giường.
Ước gì anh hóa ra gương
Để cho em cứ ngày thường em soi.

Đôi ta là nợ là tình,
Là duyên là kiếp đôi mình kết giao.
Em như hoa mận hoa đào,
Cái gì là ngãi thương giao hỡi nàng?

Trên trời có đám mây xanh,
Ở giữa mây trắng xung quanh mây vàng.
Ước gì anh lấy được nàng
Để anh mua gạch Bát Tràng về xây.
Xây dọc rồi lại xây ngang
Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân.

Mình về ta chẳng cho về,
Ta nắm lấy áo ta đề câu thơ.
Câu thơ ba chữ rành rành,
Chữ “trung”, chữ “hiếu” chữ “tình” là ba
Chữ “trung” thì để phần cha
Chữ “hiếu” phần mẹ, đôi ta chữ “tình”.

Một thương tóc bỏ đuôi gà,
Hai thương ăn nói mặn mà có duyên.
Ba thương má lúm đồng tiền,
Bốn thương răng nhánh hạt huyền kém thua.
Năm thương cổ yếm đeo bùa,
Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng.
Bảy thương nết ở khôn ngoan,
Tám thương ăn nói lại càng thêm xinh.
Chín thương cô ở một mình,
Mười thương con mắt có tình với ai.



Phần 15

Trúc xinh trúc mọc bờ ao,
Em xinh em đứng chỗ nào cũng xinh.
Trúc xinh trúc mọc đầu đình,
Em xinh em đứng một mình cũng xinh.

Chim khôn mắc phải lưới hồng,
Hễ ai gỡ được, đền công lạng vàng.
Đền vàng anh chẳng lấy vàng,
Hễ anh gỡ được thì nàng lấy anh.

Hôm qua tát nước đầu đình,
Bỏ quên cái áo trên cành hoa sen.
Em được thì cho anh xin,
Hay là em để làm tin trong nhà,
Áo anh sứt chỉ đường tà,
Vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâu.
Áo anh sứt chỉ đã lâu,
Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng.
Khâu rồi anh sẽ trả công,
Ít nữa lấy chồng, anh lại giúp cho.
Giúp em một thúng xôi vò,
Một con lợn béo, một vò rượu tăm.
Giúp em đôi chiếu em nằm,
Đôi chăn em đắp, đôi trằm em đeo.
Giúp em quan tám tiền theo,
Quan năm tiền cưới, lại đèo buồng cau.

Hỡi cô yếm thắm đeo bùa,
Bác mẹ có bán anh mua nửa người
Anh mua từ rốn đến đùi,
Từ bụng đến mặt mặc trời với em.

Ba cô cùng ở một nhà,
Cùng đội nón thắm cùng ra thăm đồng.
Ai làm cái nón quai thao,
Để cho anh thấy cô nào cũng xinh.

Hỡi cô yếm thắm lòa lòa.
Sao cô không bảo mẹ già nhuộm thâm?
Ước gì anh được ở gần,
Để anh nhuộm hộ thấm nhuần công anh.

Nguyễn ra rồi Nguyễn lại về,
Chúa Trịnh mất nước, vua Lê khó còn.
Đầu cha lấy làm chân con,
Mười bốn năm tròn, hết số thì thôi.
Anh đi theo chú Tây Sơn,
Em về cày cuốc mà thương mẹ già.

Bình Định có núi Vọng Phu,
Có đầm Thị Nại, có cù lao Xanh,
Em về Bình Định cùng anh,
Được ăn bí đỏ nấu canh nước dừa.

Hải Vân bát ngát nghìn trùng,
Hòn Hồng ở đấy là trong vịnh Hàn
Xưa nay qua đấy còn truyền,
Lối đi lô giản thẳng miền ra khơi
Hỡi cô thắt lưng bao xanh
Có về An Phú với anh thì về.

Trên trời có đám mây xanh,
Ở giữa mây trắng, xung quanh mây vàng.
Ước gì anh lấy được nàng,
Hà Nội, Nam Định dọn đàng đưa dâu.
Tình Thanh, cung đốn trầu cau,
Nghệ An thời phải tui trâu mổ bò.
Hưng Yên quạt nước hỏa lò,
Thái Bình thời phải giã giò gói nem.
Ninh Bình trải chiếu bưng mâm,
Hải Dương vót đũa, Phủ Đông đúc nồi.
Sơn Tây gánh đá nung vôi,
Bắc Cạn thời phải thổi xôi nấu chè.



Phần 16

Nhà em mả táng hàm rồng,
Thì em mới lấy được chồng thợ khay.

Muốn ăn cơm trắng cá thèn,
Thì về Đa Bút đi rèn với anh.
Một ngày ba bữa cơm canh.
Tối về quạt mát cho anh ngồi rèn.

Hỏi anh làm thợ nơi nao.
Để em gánh đục gánh bào đi theo.

Chợ Thốt Nốt có lập đài khán võ,
Chợ Cờ Đỏ tuy nhỏ mà đông.
Thấy em buôn bán anh chẳng vừa lòng,
Để anh làm mướn kiếm từng đồng nuôi em.

Em ơi chớ lấy quân buôn,
Hồi vui nó ở, hồi buồn nó đi.
Tin nhau buôn bán cùng nhau,
Thiệt hơn hơn thiệt trước sau như là.
Hay gì lừa đảo kiếm lời,
Một nhà ăn uống tội trời riêng mang.
Theo chi những thói gian tham,
Phôi pha thực giả tìm đường dối nhau.
Của phi nghĩa có giàu đâu,
Ở cho ngay thật, giàu sau mới bền.

Em về dọn quán bán hàng,
Để anh là khách đi đàng trú chân.

Mài đưa đạp cám cho nhanh,
Ép dầu mà chải tóc anh tóc nàng.
Mài dừa dưới ánh trăng vàng,
Ép dầu, mà chải tóc nàng tóc anh.

Lấy anh thì sướng hơn vua,
Anh đi xúc giậm được cua kềnh càng
Đem về nấu nấu rang rang
Chồng chan vợ hút lại càng hơn vua.

Anh đây lên thác xuống ghềnh,
Thuyền nan đã trải thuyền mành thử chơi.
Đi cho khắp bốn phương trời,
Cho trần biết mặt cho đời biết tên.
Tiếc công lên thác xuống ghềnh
Tay chèo tay chống một mình nhớ ai?
Bây giờ thở vắn than dài,
Ngờ rằng hò hẹn hay ai hẹn hò.

Câu cá cá chẳng ăn mồi,
Đừng câu mà mệt, đừng ngồi mà trưa



Phần 17

Ai về nhắn với ông câu,
Cá ăn thì giật, để lâu mất mồi.

Nước chảy xuôi thuyền anh trôi ngược
Anh chống không được, anh bỏ sào xuôi.
Sào xuôi thuyền cũng trôi xuôi,
Khúc sông bỏ vắng để người sầu riêng.
Người sầu riêng cơm trắng không ăn.
Đã bưng lấy bát lại giằn xuống mâm.

Non ra ngoài bề mù mù
Thấy anh câu đọc, câu đù mà thương.

Em về dệt cửi trên khung
Để anh đọc sách cùng chung một đèn.
Vải em em bán lấy tiền,
Em mua lụa liền may áo cho anh.
Trong thì lót tím lót xanh,
Ngoài thêu đôi bướm lượn cành phù dung.

Mấy khi nam nữ đua đờn,
Cá vui vui nước, sóng dờn với mây.

Đến đây chẳng lẽ ngồi không,
Nhờ chàng giã gạo cho đông tiếng hò.

Cơm chiên ăn với cá ve
Anh về nốc biển mà nghe câu hò.

Hò chơi bên gái bên trai,
Xin cùng cô bác đừng ai nghi ngờ.

Nửa đêm trăng tắt sao tàn,
Láng giềng ngủ hết, em đàn anh nghe.
Ra đây mà hát mấy câu.
Được thua, thua được cho nhau bằng lòng.

Mấy người hát tối hôm qua,
Hôm nay không hát cho ta nghe cùng.
Hát cho con gái có chồng,
Con trai có vợ, mẹ dòng có con.



Phần 18

Anh làm thợ mộc Thanh Hoa,
Làm cầu làm quán làm nhà khéo thay.
Lựa cột anh dựng đòn tay,
Bào trơn đóng bén nó ngay một bề.
Bốn cửa anh chạm bốn dê,
Bốn con dê đực chầu về tổ tông.
Bốn cửa anh chạm bốn rồng,
Trên thì rồng ấp, dưới thì rồng leo.
Bốn cửa anh chạm bốn mèo,
Con thì bắt chuột, con leo xà nhà.
Bốn cửa anh chạm bốn gà,
Đêm thì nó gáy, ngày ra ăn vườn.
Bốn cửa anh chạm bốn lươn,
Con thì thắt khúc con thì trườn ra.
Bốn cửa anh chạm bốn hoa
Trên là hoa sói, dưới là hoa sen.
Bốn cửa anh chạm bốn đèn,
Một đèn dệt cửi, một đèn quay tơ.
Một đèn đọc sách ngâm thơ,
Một đèn anh để đợi chờ nàng đây.

Đầu hè gió mát trăng thanh,
Em ngồi chẻ lạt cho anh chắp thừng.
Lạt chẳng mỏng sao thừng được tốt,
Duyên ta đã trót cùng nhau.
Trăm năm thề những bạc đầu,
Chớ tham phú quý đi cầu trăng hoa.

Hôm qua dệt cửi thoi vàng.
Sực nhớ đến chàng, cửi lại dừng thoi.
Cửi sầu, cửi tủi chàng ơi
Ngọn đèn sáng tỏ bóng người đằng xa.
Muốn ăn măng trúc măng giang,
Măng tre măng nứa cơm lam thì chèo.
Ngược xuôi lên thác xuống đèo,
Chim kêu bên nọ, vượn trèo bên kia.

Đêm hè gió mát trăng thanh.
Em ngồi canh cửi còn anh vá chài.
Nhất thương là cái hoa lài,
Nhì thương ái đó áo dài ấm thân.
Gặp người sao có một lần.
Để em thương nhớ tần ngần suốt năm.

Anh về Đập Đá, Gò Găng,
Để em dệt vải sáng trăng một mình,
Em về dệt vải trên khung,
Để em đọc sách cùng chung một đèn.



Hãy Like Và Share Nếu Bạn Thấy Bài Viết Hữu ích

Sản phẩm bán chạy