Ca dao về Tình yêu đôi lứa 2

Tục ngữ Yêu – Ghét
Tục ngữ Yêu – Ghét

Ca dao về Tình yêu đôi lứa 2

Tuyển tập Ca dao về Tình yêu đôi lứa hay nhất 2, được ông cha ta đúc kết, truyền lại cho các thế hệ sau học tập và noi theo.




Phần 1

Trăng tròn chỉ có đêm rằm,
Tình ta tháng tháng, năm năm vẫn tròn.

Trăm năm lòng gắn dạ ghi,
Nào ai thay nút đổi khuy cũng đừng.

Chiếc buồm nho nhỏ,
Ngọn gió hiu hiu,
Nay nước thủy triều,
Mai lại nước rươi…
Sông sâu sóng cả em ơi!
Chờ cho sóng lặng,
Buồm xuôi, ta xuôi cùng.
Trót đa mang vào kiếp bềnh bồng,
Xuống ghềnh lên thác,
Một lòng ta thương nhau.

Thương mình mình chẳng biết cho,
Cầm bằng gánh nặng mà dò đường trơn.

Thương nhau tạc một chữ tình,
Trăm năm thề quyết bạn, mình có nhau.

Thuyền chài, thuyền lái, thuyền câu,
Biết thuyền nhân ngãi nơi đâu mà tìm.

Thà rằng chiếu lác có đôi,
Chẳng hơn chăn gấm lẻ loi một mình.

Tới đây đầu lạ sau quen,
Bóng trăng là nghĩa, ngọn đèn là duyên.

Tay nâng chén muối, đĩa gừng,
Gừng cay, muối mặn xin đừng bỏ nhau.

Tay cầm nắm muối quả mơ,
Mơ chua, muối mặn, ta chờ đợi nhau.




Phần 2

Rào đường, đón ngõ, ngăn sông,
Nào ai rào đón được lòng đôi ta.

Nhịp chày giã đó nhặt thưa,
Đèn le lói sáng lòng ngơ ngẩn buồn.

Phải duyên áo rách cũng màng,
Chẳng duyên, áo nhiễu rút vàng không ham.

Nước trong nước chảy quanh chùa,
Không yêu ta cũng bỏ bùa cho yêu.

Nước sao nước chảy tràn đồng
Tơ duyên còn đó chỉ hồng chưa xe.

Núi Mậu Sơn cao bao nhiêu trượng,
Sông Lệ Thủy sâu bấy nhiều tầm.
Dừng thuyền đợi bạn tri âm,
Non mòn biển cạn quyết không phai lòng.

Nỉ non đêm ngắn tình dài,
Chung quanh gà đã gáy hoài tàn canh.
Trách gà vội gáy tàn canh,
Không lâu tí nữa cho tình thở than.

Một cành tre, năm bảy cành tre,
Đẹp duyên thì lấy chớ nghe họ hàng.

Non non nước nước khơi chừng,
Ái ân đôi chỗ xin đừng có quên.
Tình sầu mong trả nghĩa đền,
Đừng vui chốn khác mà quên chốn này.
Nước vơi rồi nước lại đầy,
Tình kia chưa trả nghĩa này chớ quên.

Một mai mai một ngó chừng,
Ngó truông truông rậm, ngó rừng rừng xanh.
Rừng xanh lẫn biển cũng xanh,
Để coi cây quế ngả cành về đâu.




Phần 3

Mong người chẳng thấy người sang,
Ngày ngày ta đứng cổng làng ngóng trông.
Con đường xa tít bên sông,
Bóng chiều đã xế mà không thấy người.

Nói rồi thì nhớ lấy lời,
Đừng như con bướm đậu rồi lại bay.

Mình về ta ngóng ta trông,
Ta về mình chẳng chút công đoái hoài.

Mình về sao được mà về,
Mặt trăng còn đó, lời thề còn đây.

Lời thề chứng có nước non,
Vàng tan ngọc nát vẫn còn thương nhau.

Miếng trầu ai rọc ai têm,
Miếng cau ai bổ mà mềm rứa ai?

Muốn cho biển hẹp như ao,
Bắc cầu đòn gánh mà trao nhân tình.

Một thương, hai nhớ, ba vì
Chín nhớ, mười đợi có khi vuông tròn.

Một thương, hai nhớ, ba trông,
Tứ chờ, năm đợi, sáu mong kết nguyền.

Mình ơi, ta hỏi thật mình,
Còn không hay đã chung tình với ai.
Chợ chiều nhiều khế, ế chanh,
Nhiều con gái tốt nên anh chàng ràng.
Chàng ràng như ếch hai hàng,
Như chim hai tổ, như nàng hai nơi.



Phần 4

Thân em như củ ấu gai,
Ruột trong thì trắng vỏ ngoài thì đen.
Ai ơi, nếm thử mà xem,
Nếm ra, mới biết răng em ngọt bùi.

Năm canh thương bạn cả năm,
Ruột khô gan héo như tằm nối tơ.

Lạ thay nết nói nết cười,
Nết sao lại khiến cho người muốn thương.

Gió đưa trăng là trăng đưa gió,
Trăng lặn rồi gió biết đưa ai
Gió đưa trăng thì trăng đưa gió,
Quạt nọ đưa đèn, đèn có đưa ai?

Gương không có thủy gương mờ,
Thuyền không có lái lửng lơ giữa dòng.
Mong sao nghĩa thủy tình chung,
Cho thuyền cập bến, gương trong ngàn đời.

Gặp nhau đường vắng thì chào,
Gặp nhau giữa chợ lao xao xin đừng.
Gặp nhau giữa quãng đường này,
Xóm làng thì vắng, mẹ thầy thì xa.
Lấy ai định liệu cho ta,
Mặt lại nhìn mặt, tay đà cầm tay.

Nửa đêm trăng tắt sao thứ,
Em mong thầy mẹ ngủ, để em đưa anh về.

Muốn cho sông cạn đất liền,
Kẻo anh đi lại tốn tiền đò ngang.

Nhớ chàng nhớ mãi chàng ơi,
Nhớ chàng như nước hồ vơi lại đầy.

Nghe lời bạn nói đậm đà,
Chồng con chẳng phải rứa mà em thương.



Phần 5

Ngọc lành ngồi đợi giá cao,
Kim vàng ngồi đợi lụa đào mới may.

Ngó hoài ra tận biển Đông,
Thấy mây thấy nước sao không thấy chàng.

Đêm qua vật đổi sao dời,
Tiếc công gắn bó nhỡ lời giao đoan.

Cơ sao thấy mặt thì thương,
Hay chăng trời đất vấn vương cho minh?

Cá buồn cái lội thung thăng,
Người buồn người biết đãi đằng cùng ai.
Phương đông chưa rạng sao Mai,
Đầm hồ chưa cạn, lấy ai bạn cùng.

Ai về Đông Tỉnh, Huê Cầu,
Để thương để nhớ để sầu cho ai.
Để sầu cho khách vãng lai,
Để thương để nhớ cho ai chịu sầu.

Mong sao nghĩa thủy tình chung,
Cho thuyền cặp bến, gương trong ngàn lời.

Giã ơn ai có cây dừa,
Cho tôi nghỉ mát đợi chờ người thương.

Gió đưa cây cái lý thương,
Hai người hai họ mà thương nhau cùng.

Hai ta đã đẹp đôi rồi,
Ai gièm pha chớ đoạn, ai vẽ vời chớ nghe.



Phần 6

Gặp đây ăn một miếng trầu,
Mai ra đường cái gặp nhau ta chào
Miếng trầu, của chả là bao,
Chỉ mong đông liễu, tay đào gần nhau.

Đường xa thì thật là xa,
Mượn mình làm mối cho ta một người.
Một người mười tám đôi mươi,
Một người vừa đẹp vừa tươi như mình.

Đôi ta cùng bạn chăn trâu,
Cùng mặc áo vá nhuộm nâu một hàng.
Bao giờ cho gạo bén sàng,
Cho trăng bén gió, cho nàng bén anh.

Đôi ta ăn một quả cau,
Giấu thầy, giấu mẹ đưa sau bóng đèn.
Chưa quen đi lại cho quen,
Chưa gần đi lại vài phen cho gần.

Bắp non xao xác trổ cờ,
Người thương đứng đó, giả lơ không chào.

Ai về ai ở mặc ai
Ta như dầu đượm thắp hoài năm canh.

Hỡi cô thắt dải lưng xanh,
Ngày ngày thấp thoáng bên mành chờ ai?
Trước đường xe ngựa bời ngời,
Bụi hồng mờ mịt ai người mắt xanh!

Ai về Bình Định chi lâu,
Bỏ em ở lại hái dâu một mình.

Anh về đường ấy mấy cung,
Cho em về cùng thăm mẹ thăm cha.

Mưa rơi gió tạt vô thành,
Đôi ta chồng vợ, ai dỗ dành đừng xiêu.



Phần 7

Đường dài ngựa chạy biệt tăm,
Người thương có nghĩa trăm năm cũng về.

Mưa từ trong núi mưa ra,
Mưa khắp thiên hạ mưa qua chùa Thầy.
Đôi ta bắt gặp nhau đây,
Như con bò gầy gặp bãi cỏ hoang.

Anh đi đàng ấy xa xa,
Để em ôm bóng trăng tà năm canh.
Nước non một gánh chung tình,
Nhớ ai, ai có nhớ mình chăng ai?

Ra về nhớ nước giếng khơi,
Nhớ điếu ăn thuốc nhớ cơi ăn trầu.
Ra về giã nước giã non,
Giã người, giã cảnh, kẻo còn nhớ nhung.

Cá chuôm cá mới ở đìa,
Thấy em anh mới sớm khuya chốn này.

Cá chẳng ăn câu thiệt là cá dại,
Câu anh cầm, câu ngãi câu nhơn.

Chừng nào muối ngọt, chanh thanh,
Em đây mới dám bỏ anh lấy chồng.

Ngó lên mây bạc, trời hồng,
Thương em, hỏi thiệt có chồng hay chưa?

Yêu nhau con mắt liếc qua,
Kẻo chúng bạn biết, kẻo cha mẹ ngờ.
Gần thì chẳng bén duyên cho,
Xa xôi cách mấy lần đò cũng đi.

Trăm năm dốc nguyện đá vàng,
Dè đâu gãy gánh giữa đàng khó toan.



Phần 8

Dế kêu cho giải cơn sầu,
Mấy lời em nói, bạc đầu không quên.

Nước sông Lường ai lắng mà trong,
Duyên chàng ai tạc, cho lòng em say.

Ai về em gửi bức tranh,
Tô con chim sáo đậu cành lan chi,
Cám công mưa nắng, kẻ đi người về.

Tình thương quán cũng như nhà,
Lều tranh có nghĩa hơn tòa ngút cao.

Thò tay mà ngắt ngọn ngò,
Thương em đứt ruột giả đò ngó lơ.

Một mình giã gạo giữa trời,
Cám bay phảng phất, thương người đàng xa.

Đêm nằm lưng chẳng tới giường
Để vào tay áo lâu lâu lại dòm.

Rau răm ngắt đọt khó trồng,
Cho em say mê đi nữa, cũng là chồng người ta.

Sáng trăng trải chiếu hai hàng
Cho anh đọc sách, cho nàng quay tơ.
Quay tơ thì giữ mối tơ,
Dù năm bảy mối cũng chờ mối anh.

Trăng rằm đã tỏ lại tròn,
Củ lang đất cát đã ngon lại bùi.
Em gặp anh đây đã khỏe lại vui.
Tam tứ sầu giải hết, mặt tươi như thường.



Phần 9

Yêu nhau quá đỗi nên mê,
Tỉnh ra mới biết kẻ chê người cười.

Rượu nằm trong nhạo chờ em,
Anh nằm phòng vắng chờ em một mình.

Ước sao ăn ở một nhà,
Ra vào đụng chạm kẻo mà nhớ thương.

Nhớ chàng như vợ nhớ chồng,
Như chim nhớ tổ, như rồng nhớ mây.
Mấy khi rồng gặp mây đây,
Để rồng than thở với mây vài lời.
Nữa mai rồng ngược mây xuôi,
Biết bao giờ lại nối lời rồng mây!

Đôi ta như rắn liu điu,
Nước chảy mặc nước, ta dìu lấy nhau.

Bốn mùa xuân hạ thu đông,
Thiếp ngồi dệt vải những trông bóng chàng.
Dừa xanh trên bến Tam Quan,
Dừa bao nhiêu trái trông chàng bấy nhiêu.

Gió đưa cột phướn hao dầu,
Thương em để dạ, chớ sầu mà hư.

Gió đưa gió mát sau lưng,
Bụng sao bụng nhớ người dưng thế này!

Yêu nhau xé lụa may quần,
Ghét nhau kể nợ kể nần nhau ra.

Trăm năm ai chớ bỏ ai,
Chỉ thêu nên gấm, sắt mài nên kim.



Phần 10

Ước gì sông rộng một gang,
Bắc cầu dải yếm, để chàng sang chơi.

Đôi ta như lửa mới nhen,
Như trăng mới mọc, như đèn mới khêu.

Đôi ta bắt gặp nhau đây,
Như con bò gầy gặp bãi cỏ hoang…

Đôi ta như tượng mới tô,
Như chuông mới đúc, như chùa mới xây.

Củi than nhem nhuốc với tình,
Ghi lời vàng đá, xin mình chớ quên.

Người xinh cái bóng cũng xinh,
Người giòn cái tỉnh tình tinh cũng giòn

Cô kia đi đường này với ta,
Trồng đậu, đậu tốt; trồng cà, cà sai.
Cô kia đi đường ấy với ai,
Trồng bông, bông héo; trồng khoai, khoai hà!

Tình anh như nước dâng cao,
Tình em như dải lụa đào tẩm hương.

Đêm qua ra đứng bờ ao,
Trông cá, cá lặn; trông sao, sao mờ.
Buồn trông con nhện giăng tơ,
Nhện ơi, nhện hỡi, nhện chờ mối ai?
Buồn trông chênh chếch sao Mai
Sao ơi, sao hỡi, nhớ ai sao mờ?

Cười nụ hay là cười tình
Cười trăng cười gió hay mình cười ta?
Cười nụ hay là cười hoa,
Cười trăng cười gió hay ta cười mình?



Phần 11

Bây giờ rồng mới gặp mây,
Sao rồng chẳng thở với mây vài lời.

Người yêu ta để trên cơi,
Nắp vàng đậy lại để nơi giường thờ.
Đêm qua ba bốn lần mơ,
Chiêm bao thấy bậu, dậy rờ chiếu không.

Đa tình thì vướng nợ tình,
Trách người đã vậy, trách mình sao đây!
Đã cam quấn quít má đào,
Những mong chim đậu nhạn mai trao chỉ hồng.

Bắc thang lên đến tận trời,
Bắt ông Nguyệt lão đánh mười cẳng tay.
Đánh thôi lại trói vào cây.
Hỏi ông Nguyệt lão “đâu dây tơ hồng?”.

Cứ đêm đêm tôi nằm vuốt bụng tôi gọi trời,
Xin ông thí bỏ cho tôi chút chồng.
Tôi về làm lễ tế ông,
Mổ con bò béo, ông cho tôi lấy đức ông chồng cho nó to.
Bõ công tôi mượn chú lái đi mổ bò.

Đi đâu mà chẳng lấy chồng,
Người ta lấy hết chổng mông mà gào.
Gào rằng: “Đất hỡi trời ơi,
Sao không thí bỏ cho tôi chút chồng?”
Ông trời ngoái cổ xuống trông:
Mày hay kén chọn ông không cho mày!

Ai ơi chớ lấy kẻ già,
Măng mọc có lứa người ta có thì.
Chơi xuân kẻo hết xuân đi,
Cái già xồng xộc nó thì theo sau.

Con trai chưa vợ đã xong,
Con gái chưa chồng buồn lắm em ơi!

Chờ ai ai nỏ biết ơn,
Lâu ngày nên phải đưa đơn lấy chồng.

Cô kia má đỏ hồng hồng,
Cô chưa lấy chồng cô đợi chờ ai?
Buồng không lần nữa hôm mai,
Đầu xanh mấy lúc da mồi tóc sương.



Phần 12

Con ra gọi chú vào đây,
Để mẹ giao trả cái cơ nghiệp này mẹ bước đi.

Con dậy con ăn con ở với bà
Để mẹ đi kiếm một vài con thêm.
Bố con chết đi, trong bụng mẹ vẫn còn thèm,
Mẹ xem quẻ bói, vẫn còn đàn em trong bụng này.

Biển Tây Hồ thường ngày thường cạn,
Núi Lâm Sơn thường tháng thường cao,
Gái thuyền ướm hỏi trai anh hào,
Sự tình thâm nhiễm, chàng tính làm sao cho thiếp nhờ

Trăm năm trăm tuổi trăm chồng,
Yêu ai thì lấy, tơ hồng nào se?
Trăm năm trăm tuổi trăm chồng,
Yêu ai thì bế thì bồng trên tay.

Trâu kia ăn cỏ bờ ao,
Anh kia không vợ đời nào có con.
Người ta con trước con sau,
Thân anh không vợ như cau không buồng.
Cau không buồng ra tuồng cau đực.
Trai không vợ cực lắm anh ơi!
Người ta đi đón về đôi,
Thân anh đi lẻ về loi một mình.
Tròng trành như nón không quai
Như thuyền không lái như ai không chồng.

Làm thân con gái phải lo,
Mùa đông rét mướt ai cho mượn chồng.

Khi say một chén cũng say,
Khi nên tình nghĩa một ngày cũng nên.

Con sông bên lở bên bồi,
Một con cá lội mấy người buông câu.

Công anh vạt tép nuôi cò,
Đến khi cò lớn cò dò lên cây.
Công anh lên xuống xuống lên,
Mòn đàng chết cỏ, nỏ (không) nên chuyện gì.
Công anh xúc tép nuôi cò,
Đến khi cò lớn cò dò cò bay.

Trách người quân tử vô tình,
Có gương mà để bên mình biếng soi.



Phần 13

Người sao một hẹn thì nên,
Tôi sao chín hẹn mà quên cả mười!

Ví dầu tình bậu muốn thôi,
Bậu giao tiếng oán cho rồi bậu đi.
Phận em sao lắm dở dang,
Cầm tiêu tiêu gãy, cầm đàn đứt dây.

Thà rằng chẳng biết cho đừng,
Biết ra dan díu nửa chừng lại thôi.

Đường xa ơi hỡi đường xa,
Đem sầu tới bỏ cho ta mà về.

Trách ai tham quý phụ bần,
Tham xa mà bỏ nghĩa gần thuở xưa.

Trách người quân tử bạc tình,
Chơi hoa rồi lại bẻ cành bán rao.

Căn duyên chàng đó hỡi trời,
Gió nam phảng phất mát rồi lại không!

Chim xanh ăn trái xoài xanh,
Ăn no tắm mát đậu cành cây đa.
Cực lòng em phải nói ra,
Chờ trăng, trăng xế; chờ hoa, hoa tàn.

Đường đi những lách cùng lau,
Cha mẹ tham giàu ép uổng duyên con.
Duyên sao cắc cớ hỡi duyên,
Cầm gương gương tối, cầm vàng vàng phai.

Hôm qua anh đến chơi nhà,
Thấy mẹ nằm võng, thấy cha nằm giường.
Thấy em nằm đất, anh thương,
Anh ra kẻ chợ đóng giường tám thang.
Bốn góc thì anh thếp vàng,
Bốn chân thếp bạc, tám thang chạm rồng.
Bây giờ phải bỏ giường không,
Em đi lấy chồng phí cả công anh!



Phần 14

Tới đây phân rẽ đôi đàng,
Của anh anh gánh, của nàng nàng bưng.

Tưởng rằng trọn thủy, trọn chung,
Không hay như pháo nổ đùng ngang lưng.

Trăm năm đành lỗi hẹn hò,
Cây đa bến cũ con đò khác đưa.

Đất sông lại lở xuống sông,
Không ai chờ bậu như công ta chờ.

Nghe tin anh có vợ rồi,
Như ai dội bát nước sôi trong lòng.

Đêm qua đêm lạnh đêm lùng,
Đêm đắp áo ngắn, đêm chung áo dài.
Bây giờ chàng đã nghe ai,
Áo ngắn chẳng đắp, áo dài không chung.
Bây giờ sự đã nhạt nhùng,
Giấm thanh đổ biển mấy thùng cho chua.

Nhớ khi gánh nặng anh chờ,
Qua cầu anh đợi bây giờ em quên.

Mấy lời em nói,
Anh hong khói để bên,
Dầu trăm năm nữa không quên lời nào.

Trước sau đằm thắm muôn phần,
Nay sao đểnh đoảng như cần nấu suông.

Ngắn tay với chẳng tới kèo,
Cha mẹ anh nghèo, cưới chẳng được em.



Phần 15

Có yêu thì nói rằng yêu,
Chẳng yêu thì nói một điều cho xong.
Làm chi dở đục dở trong,
Lờ lờ nước hết cho lòng tương tư.

Yêu nhau xa mấy cũng gần,
Ghét nhau một cách bàn chân cũng lìa.

Chẳng yêu nhau được thì thôi,
Xin chàng đừng tẩy nước vôi mà nồng.
Chẳng yêu nhau được thì đừng,
Xin chàng đừng tẩy nước gừng mà cay.

Có nên thì nói là nên,
Chẳng nên sao để đấy quên đây đừng.
Làm chi cho dạ ngập ngừng,
Đã có cà cuống thì đừng hạt tiêu.

Ai đi muôn dặm non sông,
Để ai chứa chất sầu đong vơi đầy.

Ai làm cho bướm lìa hoa,
Cho chim xanh nỡ bay qua vườn hồng.

Đôi ta duyên như loan với phượng,
Nỡ lòng nào để phượng lìa cây.
Muốn cho có đó có đây,
Ai làm nên nỗi nước này chàng ôi!
Thà rằng chẳng biết thì thôi,
Biết chi gối chiếc lẻ loi thêm phiền.

Bấy lâu lên ngọn sông Tân,
Muốn tìm cá nước phải lần trời mưa.
Tiếc công anh đắt đập be bờ,
Để ai quẩy đó, mang lờ đến đơm.

Chắc rằng đâu đã hơn đâu,
Cầu tre vững nhịp hơn cầu thế gian.
Bắc thang lên hỏi trăng già,
Phải chăng phận gái mưa sa giữa trời?
May ra gặp được giếng khơi,
Vừa trong vừa mát lại nơi thanh nhàn.
Chẳng may số phận gian nan,
Lầm than phải chịu phàn nàn cùng ai.

Công anh đắp nấm trồng chanh,
Chẳng được ăn quả vin cành cho cam.
Xin đừng ra dạ Bắc Nam,
Nhất nhật bất kiến như tam thư hề,
Huống tam thư như bất kiến hề,
Đường kia nỗi nọ như chia mối sầu.



Phần 16

Con chim trên cành cắn cây ngậm lá,
Con cá dưới biển ẩn đá ngậm sao.
Gặp mặt anh đây không nói không chào,
Hay là em có nơi nào bỏ anh?

Trong em đã mấy thu tròn,
Khăn lau nước mắt muốn mòn con ngươi
Tiếc công lao đào ao thả cá,
Năm bảy tháng trời người lạ đến câu.
Tiếc công trang điểm bấy lâu,
Trai tơ không gặp, gặp râu ba chòm.
Tiếc công vạch lỗ chun rào,
Vô không gặp bụi gai quào trầy lưng.

Tay cầm cành bứa, lệ ứa hàng hàng,
Thuở xuân xanh sao không gặp, để lúc hoa tàn mới gặp nhau.
Trải chiếu ra chàng ngồi một góc, thiếp ngồi một góc,
Chàng than thiếp khóc, tình hỡi là tình.
Nằm đêm nghĩ lại anh bạc tình hay em?

Mưa xuân lác đác vườn đào,
Công anh đắp đất ngăn rào vườn hoa.
Ai làm gió táp mưa sa,
Cho cây anh đổ, cho hoa anh tàn.

Bao giờ cho chuối có cành,
Cho sung có nụ, cho hành có hoa.
Bao giờ chạch đẻ ngọn đa,
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình.
Bao giờ cây cải làm đình,
Gỗ lim thái ghém thì mình lấy ta.

Anh về xẻ ván cho dày,
Bắc cầu sông cái cho thầy mẹ sang.
Thầy mẹ sang em cũng theo sang,
Đò dọc quan cấm đò ngang không chèo.

Xưa kia anh bủng anh beo,
Tay bưng bát thuốc, tay đèo múi chanh.
Bây giờ anh mạnh anh lành
Anh mê nhan sắc anh tình phụ tôi.
Thà tôi xuống giếng cho rồi.

Có oản anh tình phụ xôi,
Có cam có quýt, có người phụ ta.
Có quán tình phụ cây đa,
Ba năm quán đổ cây đa hãy còn.

Có bạc, anh tình phụ tiền,
Có nhân ngãi mới, anh quên em rồi.

Sầu đông trong héo ngoài tươi,
Vui là vui gượng, cười là cười khuây.



Phần 17

Ra về tay nắm lấy tay,
Mặt nhìn thấy mặt, lòng say lấy lòng.
Sá chi bã mía trôi sông,
Lội theo mà vớt bỏ bông hoa nhài.
Sá chi một nải chuối xanh,
Năm bảy người giành cho mủ dính tay.

Trèo lên cây bưởi hái hoa,
Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân.
Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc,
Em đã có chồng em tiếc lắm thay.
Ba đồng một mớ trầu cay,
Sao anh không hỏi những ngày còn không?
Bây giờ em đã có chồng,
Như chim vào lồng, như cá cắn câu.
Cá cắn câu biết đâu mà gỡ,
Chim vào lồng biết thuở nào ra.

Khi xưa biển rộng sông dài,
Sao lưới chả mắc sao chài chả quăng?
Bây giờ sông đã chắn đăng,
Còn mang lưới mắc, chài quăng làm gì?

Ghe lui còn để dấu đằm,
Người yêu đâu vắng, dấu nằm còn đây.

Cởi cái thương trả phắt,
Cắt cái nhớ cho rồi,
Bao nhiêu lời nói những hồi,
Bỏ vô nồi nấu, sôi rồi bỏ đi.

Con chim chiền chiện nó bay thấp liệng cao,
Nó kêu lăng lăng líu líu,
Đôi ta lận đận lịu địu sao nỡ dứt tình.
Thà không anh ở một mình,
Kết duyên rồi lại bạc tình sao nên?

Đứt tay một chút còn đau,
Huống chi nhân ngãi lìa nhau không đành.

Dao vàng cắt ruột máu rơi,
Ruột đau chưa xót bằng lời em than.

Mình về sao được mà về,
Mặt trăng còn đó, lời thề còn đây.

Chiều chiều ra đứng bờ mương,
Bên tình bên hiếu, biết thương bên nào.



Phần 18

Chim bay về cội, cá lội về rừng,
Muốn nên cơ nghiệp thì đừng bỏ em.

Sống dương gian không bắt được tay chàng,
Thác xuống âm phủ em giở nắp hòm cho anh vô.

Ra đi là sự đã liều,
Mưa mai cũng chịu, nắng chiều cũng cam.

Một sông dễ bắc mấy cầu,
Thiếp là phận gái biết hầu mấy nơi.

Một tay hai trái khó bưng,
Muốn bưng trái nọ thì đừng trái kia.

Ngó lên chữ ứ,
Ngó xuống chữ ư.
Anh thương em thủng thẳng em ừ,
Anh đừng thương vội phụ mẫu từ nghĩa em.

Bậu có chồng chưa, bậu thưa cho thiệt,
Kẻo để anh lầm tội nghiệp thân anh.

Sông dài có lội biệt tăm,
Phải duyên chồng vợ ngàn năm cũng chờ.
Sông sâu cá lội vào bờ,
Phải duyên thì lấy đợi chờ nhau chi.

Khó than, khó thở, khó phân trần,
Tóc không se mà rối, ruột không dần mà đau.
Không ăn thì ốm thì gầy,
Ăn thì nước mắt chan đầy chén cơm.

Con cá đối nằm trên cối đá,
Con chim đa đa đậu nhánh đa đa,
Chồng gần không lấy, lấy chồng xa.
Một mai cha yếu mẹ già,
Chén cơm ai xới, kỷ trà ai dâng?



Hãy Like Và Share Nếu Bạn Thấy Bài Viết Hữu ích

Sản phẩm bán chạy